Chuyện nho nhỏ

Chicken nay vừa tròn 30 tháng(2.5 tuổi), nói như sáo, bắt đầu hiểu chuyện và cư xử như người lớn … bày.

Mẹ mang đồ chi lạ rứa

Mẹ vừa chạy thể dục về, ảnh đang đứng trên xe mô tô(nhựa) vừa cười toe đón mẹ, ra bộ dễ cưng lắm

Nhưng đến sát, mặt ảnh đổi sắc 360 độ, vừa nhăn mày ảnh vừa bảo:
“Mẹ mang đồ chi lạ rứa!”
Mẹ ảnh đứng hình, bảo mẹ mang đồ bình thường mà, có chi lạ đâu
Ảnh đạp xe tiến lại gần mẹ(xe dùng chân chớ hỏng có bánh), ảnh rướn người kéo cái cạp quần thể dục mẹ lên, cho che luôn phần thịt trắng lòi ra nớ, rồi ảnh bảo: “Mẹ phải mang vậy nè, mang chi lạ rứa!”
Mẹ đứng hình 30s, rồi nhìn ba cười, mẹ bảo ảnh:
“Ừ, mẹ biết rồi, lần sau mẹ sẽ kéo cạp quần lên sát nách che luôn cái phần thịt này nha, đồ gì kỳ cục ngắn quá con hè”
Ảnh bảo: “ô kê!” gọn ơ.
Làm người làm mẹ như em đây cũng biết lỗi đôi phần 🙁

Cả nhà Kình đi thăm nội

Nội đi nghỉ dưỡng ở bệnh viện Hoàn Mỹ, cả nhà đi thăm nội. Vừa bước vào phòng hỏi thăm nội dăm câu, ạ chào mọi người, hun tay nội, … em đã thấy cái rờ mốt điều hoà, e bắt đầu cà khịa bà nội.

Chicken: “Nội ơi, cho Kình mượn rờ mốt với”
Mẹ: “Con mượn rờ mốt làm gì ?”
Chicken: “Con mượn bấm một cái thôi”
Mẹ: “Ừ nhưng rờ mốt ni không phải của nội, rờ mốt của cả phòng lận, con đi quanh phòng mượn rờ mốt mọi người xem sao!”
Chà, không ngờ cố tình gây khó mà ẻm làm thật mọi người ạ
Ẻm chạy qua cái giường đang ngồi đông 4,5 người rứa ảnh bảo: “Bà ơi, cho Kình mượn rờ mốt với. Kình chỉ bấm một cái thôi!”
Thiệt tui muốn ôm bụng mà cười nhưng vẫn cố nín

Còn bà cùng phòng với nội thì đứng hình mất mấy giây rồi bảo thằng ku hắn mấy tuổi mà dạn rứa con
Chưa xong, ẻm cũng biết đếm có mấy người, ẻm chạy qua chỗ ông nằm đối diện bà nội cũng xin: “Ông ơi, cho Kình mượn rờ mốt với, Kình chỉ bấm một cái thôi!”
Thấy em thiết tha quá,ba Lộc bảo mẹ Út nhượng bộ cho ẻm bấm một cái, ẻm bấm kêu một cái tít mặt cười toe có vẻ hạnh phúc ngập phòng.
Vừa bấm xong đã bị mẹ thu lại chỉnh về vị trí ban đầu.

Kình cho kiến mượn xe ben

Mẹ đang đứng phơi đồ dưới bếp, thấy ảnh đứng chỗ đường lùn và đang ngồi trên xe mô tô của ảnh, còn chiếc xe ben nhựa lại cách ảnh một khoảng cạnh sát tường, mẹ bảo: “Chicken, lượm xe ben lên chơi đi con, răng thả xe ben ở đó rứa”

Ảnh trả lời mẹ: “Kình cho kiến mượn xe ben”
Mẹ hỏi lại: “Hả, ở đó có kiến hả con, coi chừng bạn kiến cắn nha”
Ảnh bảo: “Kiến không cắn Chicken, kiến là bạn Kình”
Mẹ nghĩ bụng: “Chà, bạn nhỏ này sao lại dễ cưng vậy chứ!”, rồi mẹ bảo em:

“Ừ, thôi Kình cho kiến mượn xe ben thì đứng đó chơi với kiến cũng được, kiến là bạn Kình mẹ biết rồi, lỡ kiến cắn thì cũng không sao đâu, mẹ có mua chai dầu đó rồi thoa vô là hết”
Mẹ nói rớ chứ mẹ biết ẻm nghe chữ được chữ mất, thôi mẹ làm việc nhà tiếp.
May mà có kiến là bạn Kình!
Nay mà ai hù ông Kẹ là Kình mạnh dạn bảo ông Kẹ là bạn Kình
Nay có ai hù con nhện là Kình bảo con Nhện là bạn Kình
Nay có ai hù con thằn lằn Kình cũng bảo thằn lằn là bạn Kình
Dù có sợ năm bảy phần nhưng là BẠN cái tự tin hẳn ra!

Ba đi ra ngoài đi!

Bình thường, theo thủ tục là đến giờ tắt điện, mang bibi, uống sữa, nghe kể chuyện và đi ngủ.

Tối nay ba bồng Kình vô giường đi ngủ, với tình thương con vô bờ bến, ba cùng mẹ làm xong hết các thủ tục rồi ba tiếp tục chúc Kình ngủ ngon, nhưng lần này ba cố nán lại nằm với Kình xíu nữa. Thực ra là vì nay trời nóng quá nên ba nán lại trong điều hoà tí cho mát, thế cơ mà Kình không thấy ba đi ra lại nói:

“Ba đi ra ngoài đi! Ba đi ra ngoài cho mẹ với Kình ngủ!”

Mẹ đang nằm bên cạnh mà cứng họng, rồi mẹ cười đến ho sặc sụa.

“Ha ha, ba đi ra ngoài đi, lêu lêu. Đi ra ngoài đi”

Mẹ giỡn nhưng Kình không giỡn, Kình nói:

“Ba đi ra ngoài, mẹ mở Đường xưa mây trắng có chú La Hầu La với chú Cát Tường cho Kình ngủ”

“Ừ, mẹ biết rồi. Đợi mẹ tí, để mẹ mở nha”. Mẹ không cười nữa mà cố ra giọng biết lỗi.

Còn ba lủi thủi đi ra ngoài bắt tội.

Mẹ cho Kình đem xe đi học, bạn không lấy xe đâu!

Mỗi lần xách cặp ra đi học, anh Chicken hay cầm theo trên tay xe đua – người bạn thân thiết của anh ấy. Nhưng lần nào cũng bị bố mẹ thuyết phục bỏ xe đua ở nhà, với lý do là: “Con đừng đem xe đua đi học, con mà đem đi học là các bạn giật Kình giật không lại Kình khóc rồi mất xe đua đó. Thôi con để ở nhà rồi chiều đi học về chơi nghe”. Ảnh nghe cũng có lý, cũng đành lòng để bạn xe ở nhà.

Nhưng sáng hôm rồi tự nhiên lạ, ảnh ôm xe đua trong tay, nhìn thẳng vô mặt mẹ, ảnh nói dõng dạc:

“Hôm ni mẹ cho Kình mang xe đua đi học nghe. Mấy bạn không lấy xe đua đâu! Milo không lấy xe đua, gấu không lấy xe đua, Mimi không lấy xe đua, Turin không lấy xe đua đâu! Kình sẽ bảo vệ xe đua!”

Mẹ đứng nhìn sững Kình, mẹ quay qua nhìn nội, nội đang cố nhịn cười. Mẹ bèn nghiêm giọng bảo:

“Kình thuyết phục mẹ cho Kình đem xe đi học đó hả?! Ừ, thôi mẹ cho mang đi thử hôm ni thôi nha, chiều Kình nhớ mang xe về nha.”

“Dạ, chỉ một lần thôi”. Kình dỏng dạc đáp.

Chiều hôm đó ảnh đem xe về thật. Ngày hôm sau vẫn tiếp tục mang xe đua đi học và đem xe về thật. Mẹ cũng yên tâm phần nào.

Nhưng đến cuối tuần rồi, ba mua cho ảnh một chiếc xe tải quái vật nhỏ siêu xịn, vừa chạy đua vừa xoay vòng đều được, nói chung là đẳng cấp đến nổi anh Thắng(học lớp 5) còn phải thèm thuồng xin cho chơi một miếng.

Thế là sáng nay ảnh mang xe đi học, và tối nay mẹ đi làm về không thấy xe tải quái vật đâu nữa. Ba bảo là ba đón nhưng không thấy xe đâu, ảnh chỉ luôn mồm nói: “Ba chở Kình đi mua xe tải quái vật” thôi.

Mẹ bèn hỏi ảnh: “Kình đem xe đi sao không đem về vậy con?”

Ảnh không nói gì, chỉ xụi lơ bảo mẹ: “Kình buồn ngủ rồi, mẹ dẫn Kình đi ngủ thôi”.

Chà, thế là mất xe thật rồi đấy ạ.

Câu chuyện chim oanh vũ

Mẹ với Kình ngồi ngắm ông trăng, mẹ nói để mẹ hát cho Kình nghe nhé, mẹ tự tin rêu rao với anh bạn fan hâm mộ chí thành của mẹ bài “Lòng hiếu thảo của chim oanh vũ”:

ngày xưa trên núi tuyết sơn
có con chim oanh vũ
nó thương xót cha mẹ mù
nó thương xót cha mẹ mù

ngày đêm nó bay đi khắp
rừng cây khóm lá
lo trái cây hầu mẹ cha
tìm trái cúng dường mẹ cha

gặp nhà nông kia cấy lúa xong
phát tâm nguyện cúng
lúa cho chúng sinh đều dùng
cúng cho chúng sinh đều dùng

lời kia đến tai chim hiếu
từ nay khỏi thiếu
thóc kia chim nuôi mẹ cha
ngày đêm lượm dâng mẹ cha

rồi khi cây lúa tốt bông
bốn phương chim tới
kiếm ăn hót ca rền trời
kiếm ăn hót ca rền trời

nhà nông đến thăm ruộng lúa
giận chim ăn phá
giăng lưới bắt bầy chim kia
quên hết những lời nguyện xưa

nhằm con chim hiếu lưới vây
nó lâm nguy biến
nhớ thương kẻ thân tật nguyền
nhắc cho lão nông lời nguyền

lời chim khiến người cảm mến
thuận cho chim đến
thóc kia chim nuôi mẹ cha
ngày đêm lượng dâng mẹ cha

Trên đây là đầy đủ lời bài hát mẹ Út copy trên nhaccuatui, chớ thực ra mẹ Út không có thuộc hết chừng nớ, mẹ Út chỉ hát được đúng hai khổ đầu rồi mẹ Út tiếp tục kể chuyện chém gió thay vì hát cả bài như trên(vì hỏng thuộc).

Thế nhưng, bạn Chicken nhà mình chăm chú lắng nghe, có vẻ cảm động dữ dội lắm. Rồi lúc đi ngủ, mẹ Út bèn mở cho bạn nghe bài nhạc ni, bạn nằm nghe chăm chú rồi mỉm cười toe toét bảo nhạc hay nữa. Làm người mẹ như mình thiệt là mát lòng mát dạ vô vàn.

Những tưởng đến đó là kết thúc câu chuyện chim hiếu thảo rồi, mà bạn ấy còn làm mẹ cảm động vô vàn. Từ đó bạn thấy bất cứ con nào, bạn cũng bảo là đi kiếm đồ nuôi cha mẹ mù cả.

Bạn thấy con kiến, bạn bảo kiến đi kiếm đồ ăn nuôi ba mẹ đó mẹ

Bạn thấy con thằn lằn, bạn bảo thằn lằn đang đi kiếm ăn nuôi cha mẹ mù đó mẹ.

Ui chao ơi, mình không nghĩ câu chuyện đó làm làm bạn ấy nhớ lâu như vậy luôn ấy, siêu lòng đổ ầm với chàng trai này.

_ Những câu chuyện nho nhỏ ghi lại bởi mẹ Chicken _

BeautyOnCode

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nghệ thuật sống (the art of living)

Sống trong hiện tại “Present” <p style="letter-spacing: 0.2px;">Nếu bạn đã từng xem, đã từng nhìn một bông hoa. Điều gì…

Đầu năm kể chuyện tìm đường

Mình bắt đầu đọc cuốn "The Pragmatic Programmer", gợi ý đầu tiên mình đọc được là: "Care about your craft"…

Bốn bước để học và viết trong thời gian dài

Bài blog này mình muốn gửi đến 4 bước mình đã làm để có thể duy trì việc học và rèn luyện…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

%d bloggers like this: