Dừng lại đi!

Sáng nay, đến công ty sớm hơn thường ngày sau khi đã ăn sáng, tôi đi thẳng ra quán cafe quen thuộc và ngồi xuống.

Một em nhân viên mang tách trà đến, và vẫn đứng yên chờ đợi.

Tôi thấy lạ, bình thường là các bạn nhân viên tự biết món tôi hay uống và mang ra luôn chứ không cần phải tự gọi món.

Tôi bèn ngước mặt lên nhìn bạn ấy mới nhận ra đây là nhân viên mới. Tôi nhẹ giọng bảo: “Mang giúp chị tách cafe sữa xay em nhé!”. Bạn ấy “Dạ” rồi quay đi.

Tiếp đó, theo quán tính tôi mở cặp và lấy điện thoại ra kiểm tra mail và các mạng xã hội khác. Tôi lướt một hồi thì bạn nhân viên mới mang tách cafe ra

Tôi nói “Cám ơn” một cách bâng quơ rồi tiếp tục lướt điện thoại.

Theo thói quen, tôi lấy muống khuấy tách cafe, bỏ đá vào rồi tiếp tục lướt điện thoại =))

Mở WordPress app, tôi thấy bài mới dịch của anh Việt Hùng, tôi bắt đầu chăm chú đọc, bài viết mang tên “Thiền cho người mới bắt đầu”(có link ở tên ý ạ).

Tôi bắt đầu đọc say sưa, đọc hết phần “Lời người dịch” thì tay tôi với lấy ly cafe và đưa lên miệng chuẩn bị uống.

Tự dưng, từ đâu đó, có một tiếng nói vang lên “Dừng lại đi”, tôi chợt giật mình. Tôi kể ra đây hẳn bạn nghĩ tôi nói bịa, nhưng thật sự cho dù không có tiếng nói đó, thì cũng là một cái giật mình thực sự, như có ai đó thúc từ phía sau lưng. 

Tôi chợt bừng tỉnh và nhận ra tay đang cầm ly cafe sát gần miệng.

Tôi bỏ ly cafe xuống, bỏ cả điện thoại xuống.

Rồi tôi bắt đầu lặng im nhìn ly cafe, lần này tôi thấy ly cafe thật.

Tôi đưa tay lấy thêm vài cục đá rồi bỏ vào ly, lần này tôi biết mình đang bỏ đá vào ly thật.

Rồi tôi cũng cầm ly cafe lên và uống, lần này tôi cũng biết tôi chuẩn bị uống cafe thật.

Bạn có thể tưởng tượng những gì tôi vừa mô tả y như là camera chậm quay lại những việc đang xảy ra trước đó, chỉ khác là lúc này tay và mắt và tâm trí tôi không nằm ở cái nội dung trong điện thoại mà nằm ở ly cafe này.

Bất chợt, tôi cảm thấy một nguồn năng lượng tích cực nảy sinh từ cơ thể, tôi cảm thấy khoẻ khoắn và dễ chịu, chỉ vì tôi đang rõ tôi đang làm gì tại thời điểm đó.

Thật là kỳ diệu đúng không! Tôi thầm cám ơn cái giật mình đó, hoặc là có ai đó đã nhắc tôi chăng? 

Chắc là bài pháp kỳ diệu của thầy.

Sau khi uống một ngụm cafe, tôi tiếp tục cầm điện thoại và đọc cho hết bài anh Hùng đang viết.

Dù bài dịch chưa hoàn thành nhưng tôi vẫn cảm thấy an lạc lạ thường.

Khoảnh khắc “Dừng lại đi” đó thực sự mầu nhiệm.

Cám ơn anh Hùng đã dịch và mang bài pháp đến cho mọi người,

Bài pháp tuyệt vời cho buổi sáng nay.

BeautyOnCode.

Please follow and like us:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nữ giới trong lĩnh vực STEM

Gần đây mình có nhận được lời mời làm diễn giả cho talkshow của TEDx HCMUS, nội dung về "Nữ…

Tôi có hạnh phúc không?

Tôi nghĩ là mình hạnh phúc, có một công việc để làm, có gia đình con cái để thương yêu,…

Trưa

Công ty tớ mọi người ổn định lắm, ăn trưa tại công ty. Ăn xong xuống phòng là có thể…

Món quà từ biển

Nhà tớ gần biển, chỉ cách biển tầm 2km thôi, trên đường gần nhà còn có tấm biển cột mốc…