Em

Đây là những ký ức về em và tất cả những điều tuyệt vời cùng với em.

Cám ơn em đã đến và mang theo thật nhiều sắc màu.

Thương em!

Mới tí sáng đã nhớ đến cậu con, là cậu con trai mình, bạn ấy tên đầy đủ là Võ Nguyễn Minh Hoàng, cái tên mang cả họ cha và họ mẹ, mang ý nghĩa là ánh sáng màu vàng, màu vàng của sự rực rỡ, trang trọng và uy nghiêm, là màu của màu áo cà sa của những vị thầy mà cả đời tụi con luôn trân quý. 

Còn về cái chuyện có cả họ ba họ mẹ, ba bảo con mang hai họ thì có về ngoại hay ở nội thì đọc tên là biết ngay, là người nhà cả, vui lòng hai bên ahihi.

Nói về em, em là một chàng trai đặc biệt, mẹ luôn tin tưởng điều đó và chứng kiến những sự đặc biệt hàng ngày. Em là người hay làm con tim mạnh mẽ của mẹ bốc mùi nhiều nhất.

Giấc mơ

Lúc chưa biết có em, mẹ có giấc mơ lạ, mẹ mơ về ngôi nhà năm xưa mẹ ở, mơ về cái gác lửng mẹ từng sống chung với gia đình chuột sát cạnh bàn học. Mẹ mơ mẹ sinh ra bạn chuột, là bạn chuột con hồi xưa từng sống với mẹ, từng được mẹ đặt đồ ăn rồi bảo: “chị đi đây, chị đi rồi em ăn đi nhé”. 

Sáng hôm đó sau khi thức dậy, mẹ cảm thấy có điềm gì đó, mẹ thử và đã có con, hẳn con cũng có liên hệ gì với bạn chuột của mẹ phải không con nhỉ? 

Mẹ không biết nữa, nhưng rõ là con đã có mối lương duyên này với mẹ từ rất lâu rồi, phải không?

Thai kỳ

Trong thai kỳ em cũng ngoan, ngoan ở chỗ em chẳng làm cho mẹ khổ sở, mẹ ít nghén lắm, vẫn khoẻ mạnh như bình thường. 

Chỉ mỗi một điều, ba tháng đầu em chỉ thích ăn chay thôi, cứ thấy các loại thịt, thấy cá là mẹ không còn cảm giác thèm ăn gì nữa. Mẹ nghĩ bụng, hẳn là con cũng có duyên cùng đạo với cha mẹ phải không con? Hay là vì ngày nào mẹ cũng ngắm chú tiểu xinh xắn ba tặng nên con cũng thành chú ấy mất rồi ^^

Nhưng em bù lại cho mẹ, em cho mẹ ăn trái cây, ăn bao nhiêu cũng được, đó là thời kỳ hoàng kim, mẹ ăn trái cây phủ phê, ngày một hai ký đủ các thể loại, bao nhiêu tiền ăn đều đổ vô trái cây cả, quá đã. 

Duy chỉ có một điều ảnh hưởng nhất trong lúc có em, là da dẻ mẹ xấu kinh khủng: đen, sạm cả. Rồi mụn hết cả lưng, mặt, mẹ không dám chụp một tấm hình nào suốt thai kỳ, cũng không dám dùng bất kỳ loại mỹ phẩm nào, mẹ sợ ảnh hưởng tới em. 

May sao, mẹ đã có một thai kỳ khoẻ mạnh, mẹ cũng biết sống cho mình lắm, mẹ hay đi massage bầu mỗi cuối tuần, mẹ mua gói chăn sóc bầu. 

Mẹ còn  mua dịch vụ sau sinh trọn gói đến tận một tháng, mẹ đặt cọc gói sinh ở bệnh viện Hoàn Mỹ. Mẹ còn giành thời gian đọc sách cho em nghe, đọc sách học kiến thức làm mẹ, tham gia các khoá tiền sản nữa. 

Suốt thai kỳ, mẹ vẫn tự đi làm mỗi ngày, ba nói để ba chở nhưng mẹ từ chối, vì ngược đường lại cực ba con không cần thiết, mẹ thích sự tự do tự tại hơn, và với tính ham chơi của mẹ thì mẹ tha hồ đi đâu tuỳ thích. 

Mẹ tự đi xe được vì em rất ngoan, đi tới tận ngày trước khi sinh, mẹ vẫn vi vu cùng em đi uống Highland, đi coi phim hoạt hình cùng mẹ cơ mà.

Lúc làm việc mẹ vẫn không quên nghe nhạc cho em vui vẻ, mẹ còn nghe kinh, nghe thuyết pháp với một lòng tin em đang nghe cùng mẹ, cảm giác có một hình hài nhỏ trong người và lớn dần lên mỗi ngày thật kỳ diệu biết bao. 

Vì em ở trong người mẹ, mà mẹ chẳng biết em có đang khoẻ mạnh hay không, không biết em có thấy khó chịu khi mẹ ngồi nhiều hay không. Vì không biết gì cả, và không có dấu hiệu gì nhiều về sự tồn tại của em trong người ở giai đoạn đầu của thai kỳ nên càng làm người mẹ mới vào nghề này bối rối, càng làm người mẹ mới tò te này lo lắng hơn. 

Càng lo lắng, mẹ càng mong chờ đến ngày khám thai và thấy em trên cái màn hình nhỏ xíu ấy, sự kết nối duy nhất và là cái dễ hình dung nhất về em, và thở phào nhẹ nhõm mỗi lần bác sĩ bảo em vẫn tốt, vẫn bình thường. 

Lần nào đi khám mẹ cũng chỉ đi một mình, y tá bác sĩ hỏi người thân, thì mẹ chỉ trả lời em khoẻ nên đi một mình thôi ạ. Ba con cũng lo, nhưng ba đi làm xa lắm, chạy ra chạy về cũng hết giờ làm mất rồi, vì em ngoan nên mình em với mẹ là được rồi.

Nhưng khám thai thì có ngày có tháng, có số lần nhất định, khoảng thời gian còn lại mẹ vẫn đối diện với nỗi hoang mang vô hình của mình. 

Biết làm gì bây giờ, mẹ quay về với lòng tin nơi tôn giáo của chúng ta và những lời khuyên từ những người đi trước. Mẹ nghe Hoà Thượng Tịnh Không giảng giải về thai giáo, rồi mẹ nghe lời bà ngoại nghe “Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện”, nghe giảng giải về Đệ Tử Quy, Con Đường Đạt Đến Nhân Sinh Hạnh Phúc.

Con biết không, giai đoạn này mẹ vừa lo lắng vừa hạnh phúc, vì những loại thuyết pháp hay kinh điển ở trên đều quá tuyệt vời. Nhờ con, mà mẹ có cơ hội được học làm một người mẹ đúng nghĩa, hiểu thêm về nhân sinh của con người, và cũng học làm một người con đúng nghĩa. 

Cũng từ đó, tình thương trong mẹ lớn dần, không phải chỉ thương con, mẹ còn thương chính bản thân mình, mẹ thương bà ngoại vì bà ngoại đã trải qua con đường chông gai này, mẹ thương yêu tất thảy và đang học cách để thương yêu. Mẹ biết là mình đang hạnh phúc, và con chắc chắn cũng sẽ như vậy.

Còn nữa, mẹ đã đọc đủ 7 bộ kinh Địa Tạng trước khi sanh con đấy, thấy mẹ giỏi không nào. Mẹ nhớ lúc lên nhà ngoại ở chờ sinh, một mình mẹ ngồi trong phòng vẫn miệt mài đọc cho đủ số lần. Với một lòng tin tuyệt đối rằng con đang ở bên, đang lắng nghe cùng mẹ, hai mẹ con mình đọc và học cùng nhau. 

Đó chính là hạnh phúc.

Sinh nở

Đến quá ngày dự sinh nhưng mẹ chưa chuyển dạ, đi khám bác sĩ theo dõi thấy em có dấu hiệu suy tim, thế là hôm đó đi khám thành đi sinh luôn, làm mẹ phải gọi về nhà báo mọi người là bác sĩ yêu cầu ở lại sinh, vì như bình thường, mẹ vẫn đi khám thai một mình cơ mà. 

Bác lấy em ra giúp mẹ. Chắc là em thương mẹ nên không muốn mẹ đau đẻ phải không em?

Em sinh 3.5 ký, lúc 6g chiều ngày 25/11/2017. Năm đó mẹ 25 tuổi.

Mấy ngày đầu khóc suốt, mẹ thì mệt vì vết thương đau, cơ thể rệu rã, con thì chưa bú được mà chưa bú được thì sữa chưa về, tử cung thu lại chậm gây đau đớn vô cùng.

Vì sữa chưa về, em đành bú sữa công thức tạm. 

Lúc ấy stress kinh khủng khiếp, bao áp lực về việc bú sữa mẹ, bao lời ra tiếng vào(hoặc nỗi ám ảnh trong mẹ tự nói lại nhiều lần), bao người biết được người sau sinh cơ thể yếu ớt, biết được triệu chứng baby-blue hay còn gọi là trầm cảm sau sinh để giúp mẹ. 

Mẹ biết, chỉ có mình tự cứu lấy mình, mẹ đã khóc trong tolet bệnh viện. 

Nhìn con người mình trong gương mà tự thương lấy mình, mẹ học cách chấp nhận hiện tại, những điều tốt đẹp trong sách vở chỉ là lý thuyết, hoặc là thực chứng của vài người, hoặc nhiều người, nhưng thời điểm đó, nó vô hình là tảng đá nặng nề đè lên tấm thân to đùng nhưng yếu ớt này.

Mẹ ít khi khóc, đến lời hứa không khóc khi ba của mẹ mất mẹ còn giữ được(dù đã khóc rất nhiều lần trong lặng thầm), nhưng mẹ đã khóc rất nhiều hôm đó, mẹ nhận ra hình như mình, tâm lý của mình đang rất tệ sau sinh.

Mẹ biết hóc môn đang tụt nhanh khiến mẹ dễ bị kích động, khó chịu, dễ tức giận, … 

Cầm điện thoại trong tay, mẹ viết ra những điều uất ức đấy, viết ra hết không chừa gì. 

Cứ mỗi dòng viết xuống, như một tảng đã nhỏ được đặt xuống, nước mắt lại tuôn ra. 

Khóc chán chê, viết ra hết sạch, mẹ ngừng, cảm giác thật nhẹ nhõng. 

Rồi mẹ lại suy nghĩ, lại viết xuống những thứ mình đang có, những thứ mình may mắn có được trong thời điểm trên, cứ thế, cả trang văn bản chi chít chữ được viết xuống trên điện thoại.

Tiếp đó, mẹ tự hỏi bản thân những điều tiêu cực như vậy có thể giải quyết bằng cách nào. 

Ví dụ chuyện bây giờ sữa chưa về thì làm sao đây? 

Mẹ tiếp tục viết xuống những hành động mình có thể làm: đầu tiên, mình hiểu được càng stress sẽ càng mất sữa, nên phải không stress nữa, rồi muốn có sữa thì phải uống nhiều nước, phải kiên trì kích sữa, hút sữa, … 

Mẹ viết ra hết, mẹ dần sáng rõ.

Mẹ bần thần nhìn điện thoại hồi lâu rồi mỉm cười, nhẹ nhàng xoá hết những điều tiêu cực đã viết. 

Đến đây thì quên hết chúng nó đi được rồi. 

Mẹ đọc đi đọc lại những điều tích cực hai ba lần, đọc lại những thứ cần làm rồi nhẹ nhàng lau khô nước mắt, rửa mặt sạch sẽ, mỉm cười và bước từ tolet ra ngoài.

Đó là một kỷ niệm đẹp, vì hiếm khi cuộc sống đẩy mình vô những tình huống như vậy. 

Mẹ tự hào về bản thân mình. Con có thấy mẹ Út giỏi không nào hihi.

Sau đó, mẹ hành động.

Mẹ hút sữa cho tử cung nhanh co bóp lại. Cứ 30 phút lại một lần, mặc kệ cho những người xung quanh có nói gì. 

Đầu óc sáng sủa hơn, mẹ nhận thấy nhiều điều tốt đẹp. 

Mẹ thấy bà ngoại của con lo đem đồ nhớp về giặt, lo đi chợ, lo nấu ăn, chạy lên chạy xuống bệnh viện. 

Mẹ thấy bà nội của con đau vẫn cố lên thăm cháu. 

Cô Thuỷ của con chạy qua chạy lại. 

Mấy dì cậu của con qua thăm hai mẹ con mình. 

Mẹ thấy những người đồng nghiệp, bạn bè mẹ đến thăm con, đến chúc mừng gia đình mình. 

Thật may là mẹ thấy được, nếu mẹ stress quá chắc gì mẹ đã thấy được mẹ con mình sống trong sự yêu thương đùm bọc của mọi người ra sao con nhỉ.

Sau khi sinh con, bà ngoại thức với hai mẹ con mình một đêm thôi là chịu không nổi, vì ngoại cũng có tuổi rồi con à, xương khớp lại bắt đầu đình công đòi nghỉ ngơi. 

Bà ngoại đau khớp không thức khuya được, chỉ có hai mẹ con mình ban đêm, tháng đầu con khóc suốt. 

Dì Nhỏ của con phải chạy đôn chạy đáo liên lạc với bà con quen biết để kiếm người chăm sinh cho mẹ con mình. 

Mẹ con mình đã rất may mắn khi kiếm được dì H giúp nuôi sinh trong tháng đầu tiên. 

May mẹ có bà vú chăm giúp được thêm mươi ngày, nên cũng đỡ, thương bà vú nuôi sinh, cái nghề gì mà cực quá con ạ.

(còn tiếp)

chicken2-12-2017
Cậu con cười lúc ngủ - 2/12/2017

Ở cử​

Những ngày ở bệnh viện cũng qua nhanh, cũng đến ngày em về nhà ngoại với mẹ.

Bà ngoại đau khớp không thức khuya được, chỉ có hai đứa mình ban đêm, tháng đầu em khóc suốt, may mẹ có bà vú chăm giúp được thêm mươi ngày, nên cũng đỡ, thương bà vú nuôi sinh, cái nghề gì mà cực quá. Bà thức cả đêm ôm con trong lòng để mẹ có thể chợp mắt tí, cái giường nhỏ ti mà bà với mẹ cùng nằm trông con.


Giờ đây nghĩ lại, mẹ càng thấy có lỗi với bà vú, vì giai đoạn đó khó khăn, tâm lý mẹ không ổn cộng với nhiều khoản tiền chi ra nên mẹ không được hào phóng với bà cho lắm, đúng là việc tốt thì chớ nên chần chờ con à.


Ở cử giống như bộ phim truyền hình dài tập với các tình tiết hấp dẫn lôi cuốn, có lúc bưng váy lén lút đi trong chính ngôi nhà của mình, có lúc nhớ cuộc sống thời độc thân da diết, nhớ những chuyến đi, nhớ mẹ dù mẹ ở ngay bên cạnh, có lúc ghen tị với những người đàn ông kinh khủng khiếp, vì đàn ông thì không phải sinh nở đớn đau, cũng lúc tưởng chừng như chẳng thể chịu nổi, muốn bỏ chạy nhưng rồi nó cũng qua, tất cả mọi chuyện lần đầu điều rất mới mẻ, và không mấy dễ dàng.


Có nhiều điều chẳng thể nói ra, các phong tục truyền thống vẫn còn đó, chẳng biết đúng sai, chỉ biết sẽ tốt hơn cho bà đẻ thì nên làm, những cái không đúng khoa học quá như chuyện quạt than hơ trong phòng em nằm thì nên bỏ đi, mùa đông năm đó lạnh thì mẹ con mình đã có máy sưởi, có điều đúng là hơi tốn điện một tí.


Thời gian ở cử bị cấm cản đủ thứ, không được đụng nước, đồng nghĩa với chuyện không đánh răng, không tắm rửa, không gội đầu


– bà ngoại bảo không được đánh răng, mẹ dạ dạ rồi giấu cái bàn chải tranh thủ lúc rãnh chui vô tolet đánh lẹ.


- bà ngoại bảo không được tắm, chỉ giặt khăn lau thôi, mẹ cũng ngoan ngoãn vâng lời được 3 bữa, sang bữa thứ tư là mẹ cũng tranh thủ lúc ngoại đi chợ chui tọt vô tolet tắm nước ấm.


- ngoại bảo không gội đầu, mẹ cũng nghe theo nhưng đến bữa thứ 5 thì ngứa quá không ngủ được, ngoại bảo để ngoại lấy lá nấu nước xông đầu cho sạch, mẹ cũng để ngoại làm thế, cơ nhưng mà nó chả sạch gì cả thì biết làm sao được, mẹ đành năn nỉ ngoại bảo xông thế thì cũng có khác gì con gội nước xông đó pha loãng ra âm ấm đâu, thôi để con gội nghen.


– ngoại bảo không đụng nước, cơ mà hỏng lẽ bình sữa cũng nhờ ngoại, rồi dụng cụ hút sữa các kiểu, rồi giặt khăn lau em, … nghĩ đi nghĩ lại thì cũng phải đụng nước thôi, chưa kể là từ lúc ở bệnh viện đã đụng nước bình thường rồi, thế là mẹ cứ làm mọi chuyện bình thường. Ngoại can một hai lần rồi thôi, vì cũng chẳng thể ép được.


– sang chuyện không đi ra gió, không gặp người lạ. Hồi mới sinh ngoại bắt phải bịt bông hai lỗ tai suốt, mỗi lần len lén bỏ ra vì nó ù tai khó chịu quá lại bị la. 

Cơ mà khổ nổi, khi xưa nhà tranh vách đất, đồng không mông quạnh, gió lùa tứ phía mới sợ gió. Còn nay nhà cửa san sát, bốn bức tường thành, còn nhiều tường rào chia phòng ốc các kiểu, có không khí để thở là may rồi, hóng được một tí gió mẹ còn mừng thầm trong bụng nữa ý.
 Thời gian ở cử phải né bạn chồng của mẹ là đúng, vì sao, vì người ngượm thì nhớp, tóc tai bù xù, áo quần xốc xếch, cả người toàn mùi sữa và mùi nước đái của con. Ôi không gì diễn tả được, nó như là bước vào chốn trần lao thế kia thì đứa khác bước vào đó ngó ngó, ngửi ngửi để làm gì. 
Vì người ngượm như thế cho nên tinh thần mẹ cũng không mấy tốt lắm đâu con à. Nhưng con nào biết vẫn cứ khóc bất kể ngày đêm. Ôm trên tay thì ngủ hễ đặt xuống là khóc, có đêm mẹ cứ ngồi ôm con dựa vào tường thế mà ngủ đến sáng. Thời gian đầu mẹ còn bị ám ảnh bởi tiếng khóc của con, không biết vì sao cứ khóc suốt: em đói chăng? hay em khát? hay em ngứa ngáy khó chịu ở đâu? hay bị giật mình? hay bà quở, hay … có khi trúng, nhưng có khi không có lý do gì, ngoại an ủi mẹ con nít khóc cho nở người ra đó, không sao đâu.
 Còn vụ sữa, từ bệnh viện về đến nhà là mẹ ném thẳng lon sữa vô thùng rác, quyết tâm chỉ cho bú sữa mẹ thôi. Sau bao nhiêu lần vật lộn với con và kích hút, con đã thành thạo và sữa về với buôn làng. Mẹ siêng hút sữa lắm, coi như là hút để phòng những tháng sau, nên sữa con chất đầy cả ngăn đông tủ lạnh, còn dùng đắp mặt nạ nữa kia, sang ơi là sang.
 Vì sữa dư cộng với tính hậu đậu mà mẹ đã gây hoạ, may mà hậu quả cũng chưa tới đâu. Chuyện là bạn làm sau sinh cho mẹ, trong lúc tâm tình có kể chuyện cô khách khác của bạn ấy thiếu sữa cho con đang kiếm xin của các mẹ khác. Mình bèn bảo lấy cho cô ấy vài gói sữa(cũng tầm gần 1 lít) dùng đỡ, hai bên đều rất là hoan hỉ. 
Bẳn đi một thời gian mẹ mới nhớ ra mẹ bị viêm gan B, là hỏng thể tự tiện cho sữa được. Con là vì đã chích mũi huyết thanh chống viêm gan 24g sau sinh nên mới uống được thôi. Thế là mẹ vội vàng tìm cách liên hệ với người được cho, xin lỗi và hi vọng người ta sớm đưa bé đi khám và xét nghiệm biết đâu có hậu quả gì. May thay bạn nhỏ dùng sữa ấy không sao, mẹ thấy có lỗi vô cùng và từ đó không dám cho ai nữa cả.
 Chuyện vui nhất trong thời gian ở cữ là gói chăm sóc sau sinh mẹ mua, quá tuyệt vời không có gì để tiếc nuối. Nó như một liều thuốc thể chất lẫn tinh thần giành cho mẹ, mẹ dùng dịch vụ iVenus ấy. Trong lúc làm đẹp cũng luyện thêm một bộ phim tên “Tam sinh tam thế thập lý đào hoa” coi như an ủi phần nào. Bạn chăm sóc mẹ giờ mẹ vẫn còn nhớ ơn, nhỏ hơn mẹ chỉ một tuổi thôi nhưng làm việc rất có tâm, sống tình cảm, còn tặng con bộ đồ lúc đầy tháng nữa. Thương, nhưng vẫn tiếc là mẹ không giữ liên lạc nên chưa có cơ hội trả ơn này, giờ bạn ấy cũng có một nhóc bụ bẫm để ẵm bồng rồi, thấy vui thay.
Vào ngày đầy tháng con, ăn mừng thành quả tháng ở cữ, mẹ xin ngoại xông thẳng ra ngoài, đi cafe ngay lập tức. Nhưng mẹ đi được có tiếng vì mẹ nhớ con, cộng với sữa về nên phải lo chạy về, nó như quả bom nổ chậm thật là nguy hiểm. Đi về từ gió mẹ cũng hiểu cơ thể mình còn yếu, cần có thời gian tái thích nghi vì cơ thể còn yếu ớt và cũng vì ở nhà lâu quá người thiếu dưỡng khí nên không thể chủ quan được.

Sau ngày đầy tháng, không còn cô Ngọc tắm cho con và làm đẹp cho mẹ buổi sáng nữa, hai tụi mình quay lại thực tại và quánh lộn với nhau.

Mẹ tập tự tắm con, tập tự giải quyết mọi chuyện với con một mình, vì mẹ biết trước sau gì mẹ cũng sẽ cùng con về nội và cũng sẽ tự giải quyết mọi chuyện một mình. 

Bà ngoại cần được nghỉ ngơi con à, tụi mình về nội không có ngoại nhưng sẽ có ba con, có bà nội và cô Thuỷ ở gần nhà.

Về nội

Con chưa được 3 tháng 10 ngày đã đến Tết. Ba xin ngoại cho hai mẹ con về nội sớm để ăn cái Tết đầu tiên của con ở nhà ông bà nội.

Khoảng thời gian này trong đầu mẹ mờ nhạt quá, chỉ nhớ được vài chuyện không mấy vui vẻ nên thôi mẹ sẽ thả nó đi luôn, mình chỉ kể chuyện vui chứ không cần nói chuyện buồn hè.

Mẹ chỉ nhớ về nội là ba con bao lô hết, hai mẹ con ở nhà đợi ba đi làm về.

Ba về chơi với con, chơi với bà nội, cả nhà mình ngập tràn nụ cười.

À có lúc mẹ với bà nội giận nhau, hoặc chỉ mẹ giận nội, vì sau này nội bảo: “ta mà thèm giận mi” =)) Cho nên chắc là mình mẹ giận nội, vì nội đem đám sữa mẹ vắt để tủ đông ra bỏ thùng rác. 

Còn nhiều vụ nữa, nhưng khoảng thời gian đó, hai mẹ con mình quánh nhau la làng trên lầu hai, bà nội cứ 5 phút lại hỏi một lần: “răng em khóc rứa con”, làm mẹ mấy lần suýt tẩu hoả nhập ma =))

Những lúc tủi thân, cảm giác nhớ bà ngoại lại da diết vô cùng, giờ nghĩ lại có phải càng thương bản thân mình mẹ lại nhớ bà ngoại phải không con?

Cũng trong thời gian đó, mẹ nhận ra tình yêu vô điều kiện của bà nội cho con cho cháu, cho con, mẹ không thể giận bà, vì con chính là niềm vui tuổi già của bà nội. 

Ba con luôn nhắc mẹ rằng, đây là anh báo hiếu với mẹ, Chicken chính là món quà đáng giá nhất cho tuổi già của nội nhiều niềm vui, chính là tụi mình báo hiếu cha mẹ đó em.

Vú nuôi

Sau tháng nghỉ sinh cũng trôi mau, đã sắp đến ngày mẹ Út đi làm lại, mẹ Út hạnh phúc vô cùng. Đối với mẹ, công việc chính là cuộc sống, công ty chính là gia đình. Mẹ nhớ mọi người và nhớ công việc của mình một cách da diết. Dù bà nội bảo hay mi ở nhà giữ con đi, để mình thằng Lộc đi làm nuôi hai mẹ con bây cũng được, cho em được 2 tuổi rồi đi học. Mẹ chỉ cười nhẹ và trả lời: “Dạ không nội. Con cần phải đi làm. Mà nội đừng lo, Chicken sẽ có người lo chứ chưa phải đi học đâu ạ”. Người lo cho con lúc mẹ Út đi làm chính là bà Huệ, bà vú của con, cũng là bà vú của anh Win hàng xóm, người mà bà mẹ đã nhiều lần tiếp xúc và thấy cách bà chăm sóc anh Win, người ba mẹ đặt niềm tin sẽ chăm sóc con tốt thôi.

Đi học

Chưa đủ 18 tháng, chưa biết đi nhưng em đã được mẹ cho đi bộ đội. Một ngôi trường siêu xịn gần nhà mang tên Mitsuba, là nơi ba mẹ tin tưởng gửi gắm em cho các cô giáo, nơi e lần đầu tiên đi bộ đội.

Gia đình có 3 boy

Hành trình vẫn cứ tiếp tục, cơ mà dài rồi nên lười viết thêm, bài này chủ yếu ngắm hình là hiểu goài đó hihi.

Gia đình nhỏ của tụi mình, vẫn sống cùng gia đình lớn, hội sống với ông bà là đây

BeautyOnCode.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nghệ thuật sống (the art of living)

Sống trong hiện tại “Present” <p style="letter-spacing: 0.2px;">Nếu bạn đã từng xem, đã từng nhìn một bông hoa. Điều gì…

Đầu năm kể chuyện tìm đường

Mình bắt đầu đọc cuốn "The Pragmatic Programmer", gợi ý đầu tiên mình đọc được là: "Care about your craft"…

Bốn bước để học và viết trong thời gian dài

Bài blog này mình muốn gửi đến 4 bước mình đã làm để có thể duy trì việc học và rèn luyện…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

%d bloggers like this: