Khi nào bạn mới nghỉ ngơi?

Hôm rồi ngồi ăn với chị đồng nghiệp trong hội chuyên ăn muộn và thư thả thưởng thức đồ ăn gồm hai thành viên, tụi mình tâm sự với nhau về việc nghỉ ngơi.

Đôi khi, chán làm kinh khủng, trong đầu chỉ nghĩ đến việc có thể bay thẳng ra khỏi công ty, hoà mình vào thiên nhiên biển núi mây trời, nhớ những chuyến đi, nhớ rừng nhớ biển, … là lúc mình hiểu, cơ thể mình đang đình công rồi. 

Mình cần được nghỉ ngơi, cả về cơ thể vật lý hay cơ thể tâm lý này.

Thật sự, chúng ta cần biết cách nghỉ ngơi

Để biết khi nào cần nghỉ ngơi, việc đầu tiên mình nghĩ đến là mình phải biết cách nhận diện cơ thể đang cần được nghỉ ngơi. Và ví dụ ở phần mở bài chính là dấu hiệu của một tinh thần chán chường hoặc một cơ thể thiếu sức sống, hoặc cả hai.

Dấu hiệu ở trên là dấu hiệu mới trong suy nghĩ, đó là mình còn may, thật đấy ạ.

Có những anh, chị, bạn đồng nghiệp của mình, đôi khi bỏ qua những dấu hiệu trong suy nghĩ, và sau một thời gian dài, lại nhận dấu hiệu của cơ thể lúc đó là dấu hiệu bắt đầu cảnh báo nặng hơn rồi, như thoát vị đĩa đệm, rối loạn tiền đình, … 

Đến lúc này thì không phải là mình được tự nguyện nghỉ ngơi nữa, mà là cơ thể bắt buộc mình phải nghỉ ngơi, vì mình đã sử dụng bạn ấy quá mức rồi.

Tuy nhiên, những điều trên vẫn cần dấu hiệu. Mình tin vào điều tốt hơn là tụi mình hãy cố gắng tự biết cách nghỉ ngơi một cách chủ động mà không cần những dấu hiệu như trên.

Đó là lý do chính mình muốn viết bài này. 

Mình nghĩ đơn giản thôi, chỉ cần tụi mình biết cách quan sát một tí là được.

Vậy tụi mình có thể quan sát khi nào? 

Có lẽ là bất cứ khi nào, khi mà mình biết mình đang làm gì, đang nghĩ gì, đó là khi ở một mình và yên lặng, không làm gì, chỉ thở và quan sát.

Bạn có đấu tranh để được nghỉ ngơi nhiều hơn

MÌnh có, mình rất thường xuyên đấu tranh để được nghỉ ngơi nhiều hơn, bằng cách mình giành lại những khoảng thời gian của riêng bản thân mình, nghe có lẽ hơi ích kỷ, nhưng chính điều này giúp mình cân bằng trong công việc và cuộc sống.

Mình tin là chỉ có tụi mình tự làm cho tụi mình bận hơn thôi, chứ nếu mình không cho phép người khác dùng thời gian của mình, không cho phép những ứng dụng, những mạng xã hội dùng thời gian của mình thì chúng nó cũng không thể nào mà lấy cắp được.

Mình tin là khi mình yêu những thứ mình đang làm thì điều đó không phải là gánh nặng, và mình cần sự hỗ trợ của nhiều người cộng với một sức mạnh về tài chính sẽ giúp mình vững vàng hơn cả.

Mình có hai bên gia đình, có con nhỏ, có công việc, và blog cá nhân, rồi còn đọc sách vở, học bài, và các chương trình thiện nguyện nữa.

Vậy mình đã đấu tranh như thế nào để được nghỉ ngơi nhiều hơn?

Yêu thích công việc và cuộc sống hiện tại

Mình rất yêu thích công việc hiện tại của mình. 

Công việc này mang đến cho mình:

– một mức lương khá ổn, đủ lo cho gia đình và có dư một chút đỉnh.

– một môi trường làm việc an toàn, năng động, đồng nghiệp cool và đồ ăn ngon.

– công việc rất thú vị và không phải tăng ca nhiều, có cơ hội phát triển bản thân.

Vì yêu công việc nên 8 tiếng làm việc của mình trôi khá mau và thú vị.

Mình cũng yêu cuộc sống hiện tại của mình.

Cuộc sống hiện tại của mình khá ổn với một bạn con lên ba và bạn chồng thương yêu gia đình. Mình ở với gia đình chồng nhưng cũng không quá áp lực, cộng điểm tích cực, trừ điểm tiêu cực vẫn dương quá trời nên mình cũng rất yêu thích cuộc sống hiện tại.

Mình có một vài cái riêng khác rất là vui khi làm.

Ví dụ như là viết blog này, hay tham gia các hoạt động thiện nguyện, hay có thêm nhiều cơ hội gặp gỡ những người rất cool trong lĩnh vực mình theo đuổi, và đọc thêm được nhiều sách hay.

Ở trên là những cái riêng của mình thôi, nên mình nghĩ là nếu có một công việc với mức lương khá một tí, hàng ngày gặp những con người thú vị một tí, bản thân luôn cố gắng mỗi ngày một tí, có một gia đình để yêu thương, có vài thứ của riêng mình để làm, để vui, đó chính là sự vững vàng cho những điều tốt đẹp hơn. 

Mình cũng đang phấn đấu cho cuộc sống tốt đẹp hơn nữa. 

Nhưng để làm được những điều đó, những người bên cạnh đã tạo điều kiện cho mình rất nhiều.

Lên tiếng khi cần sự giúp đỡ

Thời gian thì hữu hạn, sức mình cũng hữu hạn nốt, mình biết rõ bản thân có thể làm tới đâu, cái gì quá sức của mình, … Và mình không ngại lên tiếng:

– Nếu mình mệt, mình sẽ lên tiếng nhờ chồng đón con giúp để có thể đi ra ngoài thở một tí.

– Nếu mình cần đón con về, mình sẽ lên tiếng xin sếp đi làm về sớm hơn.

– Nếu mình bị trở ngại trong công việc, mình sẽ lên tiếng nhờ đồng nghiệp, bạn bè giúp đỡ.

– Nếu hôm nào mình không muốn về nhà chồng, mình sẽ lên nhà mẹ ôm mẹ và chở mẹ đi chơi, hoặc đơn giản là lên mẹ ngủ một giấc rồi về.

– Nếu mình nổi khùng lên khi đút mà bạn con không ăn thì mình sẽ cho bạn ấy nhịn luôn hoặc lên tiếng nhờ chồng giúp đỡ.

– Nếu mình nhớ bạn bè, mình sẽ lên tiếng nói nhớ mọi người và tổ chức ăn chơi nhảy múa

– Nếu mình muốn ở một mình, mình sẽ cần phải nhờ những người khác làm những việc mà mình đáng lẽ nên làm

Bạn thấy đó, mình sống dựa dẫm vào người khác ^_^ Vì mình tin là sự kết nối cũng quan trọng không kém, mình nhờ mọi người, mình biết ơn mọi người, mình dùng các khoảng thời gian đó ý nghĩa hơn, tốt đẹp hơn, và mình làm thêm được nhiều thứ tốt đẹp hơn cho mình và cho cuộc sống của mình. 

Đó là điều cần thiết và tốt đẹp, đừng ngại lên tiếng khi bạn cần.

Có lẽ luôn có ai đó chỉ cần bạn lên tiếng 😉

Xây dựng những niềm vui riêng

Mình tin tinh thần cũng cần được nghỉ ngơi như thể chất vậy. Nếu bạn có những niềm vui riêng của mình, các bạn ấy sẽ trở thành động lực cho bạn tiến lên.

Blog này là một ví dụ điển hình, đôi lúc mình không giành thời gian cho bạn ấy đủ, nhưng mỗi lúc hoàn thành một bài blog mình thấy vui hẳn, thấy cuộc sống tốt đẹp hơn, mình vẫn còn viết được, vẫn có cái gì đó riêng cho cái tôi hơi ích kỷ và dễ tổn thương này.

Bạn có thấy phần “Thi Kệ” và video ở phần “Cám ơn bạn ghé nhà” ở phía bên phải trang này đó không? 

Đó chính là món quà mình tặng chính bản thân mỗi lần ghé ngôi nhà này. 

Nghe bài nhạc dễ thương đó nhớ đến “Vẽ Kể Chuyện”, “Toa Tàu”  nhớ đến những con người vẫn ngày đêm sáng tạo, nuôi dưỡng ước mơ.

Xem “Thi Kệ” nhớ đến chị Xi xinh đẹp, giỏi giang, vẽ đẹp và luôn tạo ra các sản phẩm kỳ diệu cho cộng đồng. Nội dung các bài kệ nhưng một tiếng chuông cảnh tỉnh bản thân về với những niềm tin đẹp đẽ mà mình luôn hướng về.

Đó là nhà, đó là niềm vui.

Để sự nghỉ ngơi vào kế hoạch của bạn

Những điều trên vẫn chưa nói đến sự nghỉ ngơi thật sự, đó là cách mình hack bản thân thưởng thức cuộc sống này, và luôn luôn yêu đời nhờ nó.

Tuy nhiên, cần nghỉ ngơi là thật. 

Hãy bỏ bớt lịch nhậu, bớt lịch xem tivi hay chương trình truyền hình và đặt cho mình những giờ nghỉ ngơi cố định. 

Như mình, mình hay nghỉ ngơi sau giờ làm, vào những ngày chồng đón con, mình sẽ đi dạo dọc bờ sông hay ghé vào quán quen uống ly trà, chỉ ngồi và thư giãn, ngắm nhìn mọi thứ xung quanh để biết mình vẫn đang sống, đang mệt và may quá, mọi người vẫn bận rộn xung quanh, mình thì đang nghỉ ngơi nè :v

Đôi khi mình đi ngủ sớm để giành buổi sáng đi bộ hoặc chạy bộ chậm trên con đường, dọc bãi biển, rồi mình nằm trên cát, ngắm mây trời, …

Đôi khi mình đi spa massage mặt hay body, hay đi làm nail, hay đi ngắm hoa ở tiệm Dalat Has Farm, …

Tóm lại mình tham nghỉ ngơi lắm, ahihi.

Học cách lắng nghe

Vì sao lúc nghỉ ngơi tốt nhất là chỉ có mình và sự yên tĩnh? 

Vì mình hay bị mất tập trung, có những thứ tưởng là nghỉ ngơi nhưng lại không phải lắm như xem các chương trình giải trí nhiều quá hay đi bar, nhậu nhẹt, …

Nếu mình kiếm những thứ trên lấp vào, thì bản thân lại bận thêm và đôi khi đó là nghỉ như không nghỉ vậy.

Hãy học cách lắng nghe cơ thể mình

Lúc không làm gì cơ thể này nó mới lên tiếng được.

Mình nhớ hoài cái lúc mình đi làm về mệt quá, cảm giác rất tệ, mình vội dừng bên bờ sông và ngồi xuống, mình bắt đầu thở, mình nhận ra mình thở dốc, nhịp tim khá cao, mình biết mình đang mệt.

Mình nói với chính mình trong suy nghĩ: ‘Ừ, đang mệt hả, xin lỗi nha, thôi mày cứ thở đi, đừng nghĩ ngợi gì hết”

Thế rồi, mình ngồi bên bờ sông và thở, ngắm dòng sông mát rượi, núi Sơn Trà xa xa, lại tiếp tục thở. Đâu được khoảng 5 phút, mình thấy cơ thể khoẻ khoắn hẳn ra, đầu óc tỉnh táo hơn và bắt đầu nghĩ đến những lý do vì sao mình lại mệt đến như vậy.

Rồi học cách lắng nghe cảm nghĩ của mình

Mình nhớ đến những lúc gắng ngồi làm task mà quên uống nước, quên đứng dậy.

Mình nhớ đến những buổi sáng ù lì nằm trên giường ngủ nướng.

Mình nhớ đến con mắt này đã phẩu thuật và còn yếu, hẳn là bạn ấy đã rất mệt rồi.

Mình nhớ đến cái lưng của mình, bạn ấy cũng đau, mình cảm nhận được điều đó.

Mình cứ ngồi lắng nghe vậy, một hồi sau mình cảm thấy rất khoẻ, và mình bắt đầu lên chiến lược để cải thiện.

Tập luyện

Mình bắt đầu tập luyện, mình tập thở, tập uống đủ nước, tập dậy sớm tập thể dục và làm việc có kế hoạch.

Mình gạch bỏ rất nhiều cái gạch đầu dòng trong kế hoạch, những thứ mình mong muốn cho bằng ai đó.

Mình bắt đầu sắp xếp thứ tự ưu tiên, tiết kiệm thời gian bằng cách tập trung và nâng cao năng suất.

Mình bắt đầu tập luyện.

Bài viết đến đây tạm kết lại,

Cám ơn bạn đã ghé đọc blog của mình.

BeautyOnCode.

Please follow and like us:
error

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

I/O trong Python

Hôm ni, mình học tiếp về bạn "Đầu vào, đầu ra trong Python", bài blog tiếp theo nằm trong series "Khám phá…

Mua giày chuyện

(Image by Bhikku Amitha from Pixabay) Sáng nay, trong thời tiết nắng nổ đầu giữa tháng 7, mình đi mua giày mới. Đợt…

Lấy giá trị trong dict sao cho xịn(Python best practices)

Khi làm việc với dictionary trong Python, có nhiều cách để tìm kiếm giá trị của "key" trong dictionary cũng…

Trái quít mầu nhiệm

Dưới đây là trích đoạn trong chương 19 "Trái quýt chánh niệm" thuộc tác phẩm "Đường Xưa Mây Trắng" của…