Mẹ tôi, vẫn đang học mỗi ngày

Trưa nay tôi ghé mẹ ăn ké, sau khi chạy lên thăm con nhỏ bạn thân.

Lúc tôi ghé nhà, chỉ có một mình mẹ tôi nằm trên chiếc võng trong căn nhà tối thui(chắc do tôi ở ngoài nắng nhìn vào nên thấy vậy). Hỏi mẹ thì biết con Nơ chở con Sóc, con Nhím về ngoại nó chơi rồi, còn thằng Tum đi làm chưa về. Cơ mà mẹ đang nằm nghỉ xíu 1g15(chiều) là phải đi học.

Nghe mẹ bảo mẹ đi học, tôi ngạc nhiên hỏi:

– “Ủa, mẹ đi học chi á? Có lớp học giành cho người cao tuổi hả mẹ?”

Mẹ tôi năm nay tròn 60, tóc bạc cũng nhiều rồi, chỉ có khuôn mặt lúc nào cũng tươi vui. Tôi may mắn, tôi được hướng sái khuôn mặt tươi vui ấy, nên khi nào cũng cười hề hề, gần giống kiểu người hoà đồng thái quá :))

Thấy tôi hỏi, mẹ hào hứng trả lời:

– “Đâu, lớp học có người trẻ cũng có người lớn, tầm ba mấy buổi bốn mấy tuổi hết. Trong lớp mẹ lớn tuổi nhất á.”

Rồi như bắt được đồng minh, mẹ tiếp tục:

– “Mà mẹ nói nghe, hồi mô con có thời gian thì tranh thủ học luật đi nghe, luật hay lắm á! Mẹ đi học luật á. Mà công nhận nghe, học luật rồi mới thấy Đức Phật lo cho tụi mình(hàng phật tử) lắm luôn.”

– “Hồi mô Út rãnh á nạ, lên Du Tu Bi(youtube) kiếm thầy Thích Phước Hoà á, thầy dạy luật hay lắm luôn. Mẹ tự học thầy tới bài 42 rồi á”

Tôi hỏi lại:

– “Ủa, học youtube thì học ở nhà chớ đi mô mà mẹ nói là đi học mà?”

Mẹ mới vừa cười vừa bảo:

– “À quên, nãy nói cái khác, còn cái học Du Tu Bi là khác nữa. Mẹ học hai cái song song luôn á”

– “Vụ đi học là ri. Mẹ đi học bên quận ba á, chỗ gần trường Kinh Tế đi tới xíu nữa. Là học ở nhà mẹ của ông thầy nớ ở ngoài Bắc vô. Lớp mẹ khoảng chục người. Mà nói ông thày rứa chớ ổng trẻ măng à, đâu hai mấy tuổi thôi, có khi còn trẻ hơn mi á chớ”

Rồi mẹ lại háo hức:

– “Mà ông thầy ổng zui lắm nghe. Ổng vừa mới ra bài quay lên bảng phát là dưới ni hắn ríu ra ríu rít quay bài rứa. Làm ổng phải quay xuống cười bảo các bà các cô không được chép bi nghe, phải học bài chớ chép bi là quên hết không nhớ gì đâu nghe.

Rồi ổng còn kể chuyện ổng dạy ngoài Bắc nớ có bà 80 rồi còn đi học. Ổng mới bảo bà là răng 80 rồi còn đi học ở nhà nghỉ ngơi cho khoẻ, thì bà ấy bảo là: “Thầy ơi, tui đi học chớ. Tui mà biết học luật là đời sống tui an lạc thế hày là hồi trẻ tui lo tui học rồi.”

Mẹ kể giọng xúc động như nói cho chính bản thân làm tôi cũng xúc động theo. Tôi nhẹ nhàng bảo:

– “Rứa thôi mẹ nằm nghỉ xíu đi rồi đi học. À mà nhà có chi ăn không cho con ăn ké với”

Mẹ bảo: “Ời, có mỳ chay đó, mi xuống múc ăn đi kẻo đói bụng”

Tôi đi xuống bếp và ăn mỳ.

Ăn xong tôi đi lên lầu chơi, tôi ghé qua bàn đọc sách của mẹ. Nhiều kinh điển và sách các bài giảng giải về kinh, các tác phẩm Phật giáo được xếp ngay ngắn thành từng chồng. Tôi còn nhiều cuốn vở đã được viết hết, trên bàn là cuốn vở đang viết dở đến những trang cuối cùng rồi.

Tôi lật lật xem thấy nội dung là chép kinh điển, các bài giảng, … Mẹ viết chữ rất đẹp, lại ngay ngắn, cẩn thận.

Điều này làm tôi xúc động vô cùng, tôi tự nhủ đã bao lâu rồi tôi chưa cầm vô cây bút. Mà chữ tôi còn xấu tệ. Không biết sau này tôi lớn tuổi có giữ được tinh thần này của mẹ tôi không.

Xuống nhà lại tôi nằm nghỉ trên võng, mẹ ăn mỳ rồi đi tắm rửa để đi học. Thấy mẹ xuống đi học nên tôi cũng đứng dậy nói con cũng về luôn.

Tôi thấy mẹ gói theo một gói khoai lang còn nóng hổi, chắc vừa mới luộc xong. Thấy thèm tôi bèn xin xỏ:

– “Khoai mẹ đem đi mô ngon rứa, cho con xin củ hỉ, hehe”

Mẹ cười bảo: “Ời, lấy đi, lấy hai củ mà ăn đi. Nãy ta thấy mi ngủ nên ta không mời”

Tôi tò mò hỏi:

– “Cơ mà mẹ đem khoai đi đâu á? Mẹ đi học mà?”

Mẹ bảo:

– “Ời, đi học, đi học đây. Đem khoai lên lớp cho bọn bạn với thấy ăn chung cho vui ấy mà”

Ôi, tim tôi, nó rung rinh khi nghe những lời này. Đây thực sự là tinh thần của người đi cầu kiến thức phải không? Đây là nghĩ củ từ “willing to learn” đó phỏng?

Sau đó hai mẹ con tôi chia tay nhau. Tôi cố rủ rê để đi chung với mẹ vì cùng đường nhưng không thành. Mẹ bảo mi lo chạy về ngủ đi, ta đi chậm lắm, đi chung với mấy đứa tụi bay ta không thích, lại áp lực phải đi nhanh nữa.

Thấy mẹ phản ứng dữ thương quá nên tôi bèn chào mẹ rồi đi về.

Trên đường về, tâm hồn tôi bình yên đến lạ.

Tôi tự hào về mẹ mình lắm.


Đà Nẵng trưa thương, tối viết.

BeautyOnCode

Please follow and like us:
error

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nghĩ về thiểu dục tri túc

Hôm nay là ngày thứ 7, bạn con vẫn đi học như bình thường để bố mẹ được ở bên…

Dừng lại đi!

Sáng nay, đến công ty sớm hơn thường ngày sau khi đã ăn sáng, tôi đi thẳng ra quán cafe…

Mua giày chuyện

(Image by Bhikku Amitha from Pixabay) Sáng nay, trong thời tiết nắng nổ đầu giữa tháng 7, mình đi mua giày mới. Đợt…

Trái quít mầu nhiệm

Dưới đây là trích đoạn trong chương 19 "Trái quýt chánh niệm" thuộc tác phẩm "Đường Xưa Mây Trắng" của…