Món quà từ biển

Nhà tớ gần biển, chỉ cách biển tầm 2km thôi, trên đường gần nhà còn có tấm biển cột mốc biên giới biển gì đấy nữa cơ. 

À, tớ đang ở nhà chồng, nên nhà ở đây đang nói đến là nhà chồng nhé. Thực ra thì nhà mẹ tớ cũng gần biển =)) Cơ mà biển trên nhà mẹ không phải là biển du lịch, không sạch đẹp như khúc bên Sơn Trà này, và khi xưa lúc chưa lấy chồng, tớ cũng không gắn kết với biển ở gần nhà lắm, nên cũng không có ký ức gì để kể.

Đây là biển gần nhà tớ trong một tấm hình ở lượm trên internet:

bien da nang

Chồng của tớ rất yêu biển, một tình yêu mà tớ không làm sao diễn tả bằng lời được. 

Có thể những tần số rung động nhỏ trong tớ khi mà anh ấy kể về quá khứ với tuổi thơ chơi đùa trên biển, hay má chồng tớ đã từng mò nghêu lội đến tận cổ để kiếm sống ra sao, hay những ngày nắng gió má đi làm trên bán đảo Sơn Trà trong thời trước, hay đó là hình ảnh anh Hai của anh ấy làm biên phòng bên biển, …

Có thể đó là những lần biển đã dịu dàng bao bọc và chở che anh ấy ra sao, sau những biến cố lớn trong cuộc sống như trận mổ thoát vị đĩa đệm, hay những biến chuyển trong cuộc sống và công việc như đợt dịch bệnh vừa rồi, hay những lần trống trải và cô đơn khi không ai hiểu thấu bản thân mình. 

Có thể là những lần đi dạo biển và nói chuyện với một người lạ nào đó, mỗi ngày trong giai đoạn tinh thần khó khăn anh ấy đều đi biển, đều hoà mình vào làn nước trong xanh bơi lội, như những tự do mà anh ao ước thuộc về, có lẽ sẽ quên đi mọi lo toan thường nhật, ít nhất là khi mình hoà điệu vào thiên nhiên vĩ đại và rộng lớn như vậy.

Vì anh yêu biển, những rung động và chia sẻ của anh, làm tớ cũng yêu biển.

Biển trong tớ là những ngày mới tập thể dục thể thao ngoài trời, xa rời phòng tập ồn ào và bận rộn, tớ quay lại hoạt động ngoài trời, và biển là nơi bắt đầu với những buổi sáng chạy bộ ra biển, chạy mệt lại nằm xuống ngắm trời mây, có khi tớ còn ngủ quên vì trời đẹp quá, vì gió mát quá, và vì bình yên quá.

Biển trong tớ là những buổi sáng chạy dọc ven bờ, xem mọi người bắt đầu ngày mới bằng các hoạt động thể dục thể thao, thử thách bản thân mình với 3km rồi 5km rồi 8km rồi 16km chạy bộ. Vừa chạy vừa ngắm biển thật tuyệt, biển rộng lớn bao la và tĩnh lặng.

Biển trong tớ còn là những chiều đi làm về quá mệt, cảm giác như kiệt sức đến nơi rồi, tớ sẽ bảo chồng em mệt quá cần ra ngoài một tí, rồi tớ thơ thẩn lê lếch ra biển, ngồi đó, im lặng và nhìn biển, nhìn trời, nhìn mọi người xung quanh, để rồi tự đặt những câu hỏi lớn cho chính bản thân mình. 

Ruốc cuộc mình cố gắng nhiều thế là vì cái gì? Ruốc cuộc ý nghĩa của cuộc sống này là gì? Mình có đang làm đúng? Tại sao có thể để bản thân mệt như vậy? 

Biển vẫn cứ im lặng và lắng nghe tiếng lòng của tớ, tớ nghĩ vậy, nên chỉ đặt câu hỏi hay im lặng dừng lại thôi đủ làm tớ đỡ mệt hơn, rồi tớ có thể về nhà với một tâm trạng khác.

Lần điên khùng nhất hẳn là một chiều thứ 7 nọ, một mình tớ xuống biển, thuê một bộ đồ bơi xong rồi bơi cho thoả thích, còn gửi cả máy tính trên quầy giữ đồ gần bờ =)) Tớ biết, tớ không có được bình thường lắm, đôi khi thừa năng lượng và hơi ngáo, nhưng trải nghiệm đó thật tuyệt vời, lúc đó tớ còn tưởng tượng mình là khách du lịch đang vi vu ở biển nào đó ở nước ngoài nữa kia. 

Ôi, cảm giác tự do hoàn toàn đó làm sao có thể diễn tả bằng lời được, cậu nhỉ?

Cả vợ chồng tớ đều yêu biển, nên bạn nhỏ của tớ cũng vậy. Có lẽ bạn nhỏ cảm nhận được tình yêu của bố mẹ, tình yêu giành cho bạn ấy, và tình yêu giành cho biển, cộng với những lần cả gia đình đi chơi biển, thật nhiều niềm vui và tiếng cười, tụi mình đều thích không gian bao la và rộng lớn này.

Bạn nhỏ của tớ học trường gần nhà, nên đi học về là có thể quẹo ngay xuống biển, và đó cũng là điểm đến thường xuyên nhất trong suốt cả năm, cả mùa hè và mùa đông nữa. 

Khi thì bạn nhỏ đi cùng bố, khi thì bạn đi cùng mẹ, khi thì đi cùng cả hai người =))

Lúc mẹ đón bạn ấy một mình, mẹ vì làm về mệt nên hay rủ bạn ấy nằm xuống ngắm trời mây, và kể cho bạn ấy nghe về vòng tuần hoàn của nước. Mẹ chém gió thế nào mà bạn ấy mê tít, đã là vòng tuần hoàn thì kể khi nào cho hết được =)) 

Nào là ông mặt trời lên chiếu ánh nắng chói chang làm nước bốc hơi từ sông hồ, ao biển rồi lên trời gặp lạnh tụ thành mây, mây nặng quá đứng không nổi nữa nên rơi xuống thành mưa, rồi ông mặt trời lại lên, rồi lại chiếu sáng, rồi lại bốc hơi, rồi lại mưa, … 

Cứ thế, kể từ trời chiều đến trời gần tối, phải dụ ông mặt trời đi ngủ rồi mình phải về thôi mới kết thúc trò chơi tuần hoàn đấy.

Image from iOS (5)
Thời trang đi biển mùa đông

Cứ xuống biển, là mỗi người tự đi dạo, tự có tự do của mình. Đôi khi bạn nhỏ đuổi theo một con cua nước chạy vào hang, đôi khi sẽ reo lên khi tìm thấy một vỏ nghêu hay vỏ ốc hay cả san hô nữa. 

Những buổi chiều như vậy bạn nhỏ sẽ tha hồ được khám phá, được vọc nước, được xây cát, rồi được lượm ốc thả về biển khơi. Tụi tớ không bắt các con ốc hay tôm cá còn sống, tụi tớ chỉ chơi với chúng một tẹo rồi lại thả về biển thôi, một lý do rất thuyết phục là: “Các bạn còn phải đi kiếm ăn nuôi ba mẹ nữa, Chicken cùng bố mẹ thả các bạn về nhà thôi”. 

Chicken cũng được biển ưu đãi lắm nha, đôi khi bạn ấy còn lượm được cả những chiếc xe đồ chơi người ta để quên, hoặc lượm được cây củi để vẽ hình trái tim trên cát, hay là vỏ sò siêu to làm xe múc nữa cơ.

Image from iOS
Một ngày biển mùa hè, khi mẹ vắng nhà

Vì thường xuyên đi biển, nên dần dần bộ sưu tập vỏ ốc, vỏ sò cũng bắt đầu nhiều lên. Ba Chicken lấy hủ chai nước yến của ông Thầy(là ông nội Chicken) rồi bỏ các vỏ này vào, làm thầy bộ sưu tập nho nhỏ và đặt ngay ngắn trên kệ sách. Anh còn cho tớ một hủ mang lên văn phòng trang trí nữa ấy. 

Image from iOS (3)

Mỗi lúc lấy vỏ ốc ra chơi, tớ hay bảo con đó là “món quà của biển”, mình cùng nhau chơi thật cẩn thận rồi cất lại nhé, đầu tiên là xếp các loại khác nhau nè, sau đó là đếm rồi bỏ vào hủ nè, nhìn đơn giản vậy chứ chơi cả buổi đó nghe =)) 

Lần đầu tiên bạn ấy được tớ bày áp vỏ ốc vào tai nghe tiếng của biển, bạn ấy đã rất hạnh phúc, gương mặt tươi rói và luôn miệng nói: “Mẹ ơi, trong vỏ ốc có biển nè mẹ”. 

Tớ chỉ cười rồi ừ nhẹ hỏi: “Chicken có thích không, Chicken có thể nghe thấy biển mà không cần đi biển luôn nè, hay chưa!”. 

Bạn nhỏ cười toe rồi chạy xuống khoe bà nội, bạn nhỏ leo hẳn lên giường rồi áp vỏ ốc vào tai bà nội, rồi nói: “Nội ơi, nội có nghe thấy tiếng biển không nội?”. 

Bà nội thấy ổng ríu rít bèn đề phòng nhìn tôi: “Hắn làm cái chi mà ghê rứa mi?”. 

Tôi nhẹ bảo: “Chicken mới khám phá ra có tiếng biển trong vỏ ốc đó, bà nội có nghe thấy không thì nói cho Chicken vui kìa nội”.

Bà nội Chicken hiểu ra rồi bảo: “Ừ, nội nghe thấy! Cơ mà làm chi bây lượm tùm lum đồ về rứa, coi chừng cái vỏ nhọn đó nghe chưa”. 

(Bà nội vẫn luôn vậy đó, vẫn luôn lo lắng cho bạn nhỏ nhất nhà.)

Hạnh phúc thật là giản đơn quá, viết xong bài này mình cũng giải toả được nhiều điều trong lòng rồi.

Ở gần biển là một món quà, khi mình nhận ra điều đó, phải không?

BeautyOnCode.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nghệ thuật sống (the art of living)

Sống trong hiện tại “Present” <p style="letter-spacing: 0.2px;">Nếu bạn đã từng xem, đã từng nhìn một bông hoa. Điều gì…

Đầu năm kể chuyện tìm đường

Mình bắt đầu đọc cuốn "The Pragmatic Programmer", gợi ý đầu tiên mình đọc được là: "Care about your craft"…

Bốn bước để học và viết trong thời gian dài

Bài blog này mình muốn gửi đến 4 bước mình đã làm để có thể duy trì việc học và rèn luyện…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

%d bloggers like this: