Một câu chuyện hài rất dài

Thường thì mọi người sẽ ít khi tự bốc phốt chính mình lắm(mình nghĩ vậy), nhưng trong bài post này, là những kỷ niệm vui(buồn) của mình, mình lưu lại để hồi đọc lại, để biết bản thân trước giờ vẫn thuộc kiểu người tào lao như vậy.

Từ đó, mình thấy thương bản thân mình lắm, thương gia đình, thương những người thân, anh em, bạn bè gần gũi, đồng nghiệp, … Tội mọi người ghê, hàng ngày phải tiếp xúc và chấp nhận một người như mình đây, chắc là vui!

Ý quên, còn một người nữa, cần phải thương vô bờ bến, đó là ông xã của mình. Cứ mỗi lần đồng nghiệp, bạn thân hỏi “Hắn bỏ mi chưa?”, là mình lại thương ổng không bến bờ nào tả cho hết được.

Cuối cùng của mở đề, là lời nhắn nhủ tới con trai yêu quý của mẹ. 

“Con à, lớn lên con có đọc blog này(nếu mà blog còn sống tới hồi đó), hoặc nghe mọi người kể lại, thì con cũng đã hiểu được, trở thành con trai của mẹ là vinh hạnh của con đó. 

Trừ những điều dưới đây, thì mẹ là một người mẹ tuyệt vời nha!”

01/2020

Năm mới, quyết định phải làm một cái chi đó thiệt là mới. Thế là mình bèn chơi lớn mua cái đồng hồ Garmin để phục vụ theo dõi sức khoẻ và tập luyện.

Đầu tiên, mình lên kiếm mẫu yêu thích, sau khi được một vài đồng nghiệp tư vấn thì mình đã chọn được em Vivomove 3S siêu đẹp và thời trang. Mình bèn lên shopee săn coi có khuyến mãi chi không.

Rồi mình cũng chọn được deal tốt nhất, shop ở Đà Nẵng, giá cả coi bộ được nhứt thị trường, thế là mình hỏi thăm rồi thêm vào giỏ hàng. Đến lúc thanh toán, mình còn được dùng thêm mã khuyến mãi của shop(30k) và mã freeship nữa. Rồi đến lúc thanh toán, tự nhiên thấy có option thẻ visa HSBC được khuyến mãi thêm 200k, thế là mình nhớ tới thằng bạn thân chí cốt của mình, vì nó có. 

Cái mình ping nó, nó bảo để nó thanh toán cho giảm thêm, rồi hai đứa hẹn ra cafe để mua đồng hồ, mình chịu chi tiền cafe khao nó nữa kia.

Tiếp, lúc ở quán cf, chả thanh toán được, vì hệ thống bị sao đó, cuối cùng tốn tiền cf mà vẫn chưa mua được đồng hồ, đã vậy vì thanh toán nhiều lần nên mất hết những mã khuyến mãi khác nữa(tổng cộng một đám mã khuyến mãi 10k, 20k, 30k, freeship hai ba lần, mất hết)!

Rồi sau đó, ngồi cafe sáng với anh bạn đồng nghiệp thân thiết, mình than thở, ảnh bảo để ảnh mua giùm mới cố bợ được y như cũ.

Có vẻ cuộc đời ni hơi bất công mới mấy đứa cố bợ như mình, chuyện chưa kết thúc có hậu như thế. Giờ là đến công đoạn giao hàng, trong cùng thành phố mà đặt thứ 2 tới thứ 6 hàng mới tới tay, anh bạn mình điện không biết bao nhiêu cuộc, còn sợ bạn shipper ôm hàng chạy mất …, bao nhiêu là thị phi phiền não, mình thấy có lỗi vô cùng vì lôi ảnh vô vụ này.

Tưởng shipper giao hàng là xong, ai ngờ … không có dây sạc. Tụi mình gọi shop phàn nàn là không có dây sạc, bắt đền. Shop nớ mới mở một hộp khác ra coi, thấy có cái mới xin lỗi bảo ship qua cho mình. Mình sợ shipper rồi nên trưa hôm sau hai anh em chạy đi lấy.

Bẳng một thời gian sau(2 tuần thì phải), một chiều đẹp trời lúc đang lục lục cái balo, tự dưng thấy có 2 cái dây sạc đồng hồ. 

Ơ đệch, hai cái cơ à, chết mẹ rồi! Mình hoảng!

Mình đơ một hồi si nghĩ, mới nhớ ra lúc mở hộp có việc nên quẳng vô cặp, sau đó lấy ra lại kiểm tra. 

Ôi thôi, đích thị lỗi từ phía mình. Giờ làm sao đây ta, nên giữ hay nên trả?

Mình đi trả  gấp, mình bay qua shop đó, vô nói sơ tình hình, trả dây sạc lại rồi chạy mất, vì quá nhục. May mà mình không làm to chuyện khi mất cục sạc, không lại càng khó xử rồi.

Chuyện mình kiếm ra dây sạc, mình vẫn chưa kể cho anh bạn đồng nghiệp, sợ ảnh giận.

Cái tội:

  – Tham lam, cố bợ

  – Hậu đậu

02/2020

Hôm rồi lên Strava thấy có challenge 13.1, thế là háo hức submit tham gia.

Sáng ni chạy bán sống bán chết(nói xạo đó, HR tầm 140 thôi) mới hoàn thành target 13.1km đó

Về bật app lên lấy medal thì hỡi ôi! 13.1miles chớ không phải 13.1km. Ôi shit!

Cái tội:

  – Đọc không kỹ

  – Thiếu kiến thức(họ ghi là half marathon rõ ràng, đáng lẽ ra nên hiểu là 21km mới đúng)

  – Háo thắng

 

Sáng ni, sau khi dính phốt ở trên bèn lục tủ thay bộ đồ đẹp mới mua bên Ivy để đi làm cho thay đổi không khí.

Cái áo đẹp ơi là đẹp, mắc ơi là mắc, lúc mang vô thấy sao không giống lúc thử ở tiệm. 

Ra là lúc thử mang bị lộn ngược đằng trước ra đằng sau, nên thấy đẹp 😐

Chưa hết, lúc nhìn vô size càng hoảng hung, size XL mới chết.

Mà cắt nhãn mất rồi, lại là hàng sale miễn đổi trả.

Chắc lúc thử mang đỡ vô coi có hợp cái quần không cái lấy luôn đây mà, haiza.

Ôi cái áo cả chiệu bạc của tôi :(, giờ mang nó thùng thình thùng thình ngó mà hề quá

Cái tội:

   – Thiếu cẩn thận

   – Chủ quan 

29/02/2020

Hôm ni là một ngày đặt biệt, ngày 29/2, cái ngày mà đứa nào sinh trúng thì chỉ có nước khóc ròng, thằng bạn hồi cấp hai của tôi là một trong số đó. Bởi vì sao, vì ngày ni bốn năm mới có một lần, cứ bốn năm nó mới được sinh nhật một lần biểu chi không khóc, học chung cả cấp hai nó mới được sinh nhật một lần, tội thiệt.

Đó là thằng bạn tôi, kệ nó đi. Quay lại ngày hôm ni, là một ngày đặt biệt, tôi chọn ngày đặt biệt ni để làm chuyện thật đặc biệt, đó là chạy 21km(vụ 13.1 miles hôm bữa bị hố, chạy có 13.1km rồi tưởng là đã hoàn thành challenge đó).

Tôi ngó vậy chớ làm việc có kế hoạch lắm mấy bạn, định bụng hết rồi, nên hồi lúc nghỉ trưa ngày 28, tui ngủ không được bèn mò dậy ngồi tính route để chạy. Tính qua tính lại một hồi, tôi lại chọn lại con đường hôm bữa, chỉ cần chạy 2 vòng đoạn chỗ biển là được.

Kế hoạch đã định, tôi nhắn tin phây bốc cho anh xã bảo mai sẽ đi tập về hơi muộn, chớ không dám hó hé điều gì, sợ bị cản. Tối nớ tôi cũng lao xao y ngày sắp đi lấy chồng, tôi bồn chồn không ngủ được vì háo hức, được một tí thôi chứ tôi vẫn giữ vững lịch cũ là ngủ trước bạn con thân yêu của mình.

Sáng sớm, tôi dậy lúc 4:45, trời còn tối quá, đi giờ tối sẽ bị la, nên ráng mang đồ đẹp rồi uống lần hai ba ly nước, rồi vệ sinh các kiểu cho tới 5:15 là xuất phát. Lần đầu chạy xa nên tôi cũng không chủ quan được, tôi mang theo cái cặp hình con cáo bình thường vẫn hay mang đi chơi, nó khá to nhưng tôi phải mang theo điện thoại đề phòng nên cũng không còn cách nào.

Mang cặp rồi tôi quơ chân múa tay khởi động, cha ơi là cái chi mà hắn va vào nhau kêu leng keng, leng keng. Tôi dòm lại cái cặp mới thấy nguyên một hội thú bông ba con kanguru rồi gấu koala đủ cả.  “Mình không thể vác cái đám lộn xộn ni mà chạy 21 cây được, nổi chết, không khéo người ta lại chở lên Hoà Khánh mất thôi” _ Tôi nghĩ bụng rồi nhẹ nhàng tháo đám nhóc để lại.

Khởi động xong, tôi bắt đầu chạy, tôi cứ thế mà chạy thôi, 7km đầu tiên cũng không khó mấy, tôi bắt đầu thấy hơi khát nước, tôi vừa chạy vừa lục cặp thì hỡi ôi, bỏ theo điện thoại, mực bento, nhưng nước thì không. Vô thế, tôi đành vừa chạy vừa dòm, vừa chạy vừa dòm, coi có quán nước nào không.

A, một quán bún chả cá, và cái thùng nước bên cạnh, tôi thở phào. Dù sao thì khát nước vẫn còn có chỗ mà xin được. Rồi tôi tiếp tục chạy, và dòm những lựa chọn tiếp theo: một quá cà phê có mấy bác cũng trung trung, một quán nước ngay trạm xe Thọ Quang. “Ngon rồi”, tôi nghĩ bụng và cứ thế chạy tiếp.

Đáng lẽ tôi phải dừng lại uống nước chứ, nhưng không hiểu cái não nó hoạt động kiểu gì, mà nó bảo uống nước giờ thì thường quá, chạy thêm 6 cây nữa rồi uống, thế là tôi ngu muội nghe theo, cứ thế chạy tiếp.

Đến cây thứ 10, thì chả có quán nào quanh quẩn đó cả, tôi khát hết hơi. Tình cờ, bạn Tùng.Mai đồng nghiệp chạy ngang qua, mải dòm có phải bạn ấy không, rồi mải ngu trai mà chào trai trước, trai đi ngang qua rồi mới nhớ ra trong tay nó cầm chai nước. Ôi!

Bị vô thế, tôi phải chạy tới cây thứ 13, mới có quán nước ở trạm xe Thọ Quang. Cái não lại hoạt động lần nữa, nó bảo: “Mày ngu quá, mày đi mà mày đem theo tờ 500k, mới sáng sớm quán nước nhỏ thế họ sẽ không thối còn la cho mà xem”. Đấy, nó cứ bô cái mỏ như thế, làm tôi cũng không nỡ mà mua nước, tôi bèn đánh liều xin một ly nước uống chỗ quán bánh mỳ, rồi chạy tiếp.

Nước đã nạp, cái bụng nó lại đình công, 7km cuối cùng của chặng đường là lúc tôi đuối nhất. Không phải đuối vì mệt, hay nhớ chồng nhớ con nhớ nhà nhớ đồng nghiệp gì hết, tôi chỉ nhớ đồ ăn thôi. 

Tôi lại nghĩ bụng, sau chuyến ni về, mình phải tự thưởng cho mình hai ly trà sữa mới được. Vừa chạy vừa nghĩ đến trà sữa, đến nem chua rán, đến ốc cay Hà Nội, tôi đã hoàn thành chặn đường lúc nào không hay. 

Vừa kịp, tôi thấy có quán cam vắt, trong cặp lại có gói mực Bento, tôi mua rồi vừa đi bộ vừa ăn, nghĩ bụng: “Thế là mình đã hoàn thành Half Marathon đầu tiên trong đời rồi, tính ra cũng vui phếch nhỉ!”

Chuyện còn chưa hết, sau ni có mấy anh, mấy bạn hỏi mình sao mà chạy với nhịp tim tốt dữ, mình cũng không rõ lắm, hẳn là không áp lực thì nó sẽ không cao rồi. Nhịp tim đã bắt đầu lên lúc đồng hồ hết pin và mình bắt đầu đói bụng ấy.

Câu chuyện đến đây là hết rồi, chuyện dài mấy bạn còn đọc hết, cám ơn nghe.

05/03/2020

Câu chuyện hôm ni không dài, chỉ là mình nhận ra 21km vừa rồi là một sự giả dối, con Garmin Vivomove3S của mình đo không GPS sida, hôm ni mượn đồng hồ anh đồng nghiệp đo thử mới biết, thì ra pace 7 của mình là bằng pace 9:30 của máy ngon(Có GPS) và quãng đường 21km kia chỉ tầm 14,15 km đổ lại thôi!

Chưa hết, mình đã dũng cảm mua BIB 21km cho Da Nang International Marathon 2020 rồi! 

Ôi! Toai phải làm thao đây?!!

Riêng post này, viết chơi không cần comment nhé mấy mọi người,

Cám ơn đã đọc blog,

Vui lòng đọc qua bài khác và like, share, comment!

Thân,

BeautyOnCode.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Đầu năm kể chuyện tìm đường

Mình bắt đầu đọc cuốn "The Pragmatic Programmer", gợi ý đầu tiên mình đọc được là: "Care about your craft"…

Bốn bước để học và viết trong thời gian dài

Bài blog này mình muốn gửi đến 4 bước mình đã làm để có thể duy trì việc học và rèn luyện…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

Các bài viết ngắn phần 23

UI/UX cơ bản dành cho dev Kiến thức cơ bản về Graphic Design dành cho web developer sẽ giúp bạn,…

%d bloggers like this: