Mua giày chuyện

(Image by Bhikku Amitha from Pixabay)

Sáng nay, trong thời tiết nắng nổ đầu giữa tháng 7, mình đi mua giày mới. Đợt này mua giày mới hông phải tiền của mình, nên phải mua lẹ không khéo bị chồng thu tiền lại.

Chuyện là đôi giày mình đang mang, nó hở keo rồi. Đôi giày của bạn cháu dễ thương của mình cho mình khi mấy đôi giày cũ mình mua hư hết cả và mình lại lười chưa đi mua giày mới mà lầy lội mượn của bạn ấy mang mấy hôm. Hẳn là bạn ấy thấy thương cho bạn dì này quá mà tặng luôn ý mà =))

Khi đôi giày bị hở keo, mình tính mua keo 502 dán lại để mang tiếp, vì mình cũng không ngại chuyện đó, giày hư sửa lại mang là bình thường thôi mà.

Nhưng không hiểu sao chồng mình lại ngại, bạn ấy nghe bảo mình không có ý định mua giày mới mà tiếp tục xài và dán keo đỡ, bạn ấy hơi hoảng. Trong một phút mủi lòng bạn đấy đã lỡ mồm tặng mình 500k đi mua giày mới. Mình lanh lắm, nói được thì đưa tiền liền đây, mình đi mua ngay và luôn vì bị bạn chồng hù là, lấy tiền không mua giày mà làm việc khác thì trả lại đây nghe!

Nói vậy mọi người đừng nghĩ chồng mình kibo mà tội, ảnh cũng hào phóng lắm, chỉ là mình hơi quánh mất lòng tin về vụ tiền bạc phân minh ái tình dứt khoát nên ảnh sợ mình lại dùng tiền làm mấy trò khác mà vẫn mang đôi giày cũ mà thôi.

Quay lại chuyện đi mua giày, trong trời nắng nôi như thế, mình trùm như một siêu nhân, chân mang tất, tay mang bao tay, xông pha ra đi mua giày lúc giữa trưa, mười giờ rưỡi.

Trên đường đi mình nghĩ bụng, chà, mang cái tất với cái bao tay công nhận da nó mát thiệt chớ, hèn chi người ta trùm kín mít, còn mình cứ phơi phới biểu sao mà không đen. Đi một hồi đã đến đường Lê Duẩn, con đường thời trang cửa hàng số dzách của thành phố, mình nghĩ bụng: “Giờ mua đâu đây ta? Oahi, BQ, Bitis hay Linh Xí hè ?”

Một cửa hàng đang bị khách phàn nàn

Nghĩ qua nghĩ lại một hồi đi tới ngã tư Ông Ích Khiêm mất rồi, thôi thì quẹo, mà quẹo một phát là thấy ngay một tiệm BQ to đùng, thế là tiện đường mình ghé vào, dù sao BQ cũng là thương hiệu nổi tiếng về giày dép.

Quán rộng rãi nhưng vắng heo, có được một bạn nhân viên và một người chắc là cô chủ chi nhánh, vì thấy cổ hông mang đồ đồng phục. Cửa hiệu giày to như thế nhưng lại tối om, hẳn là mọi người nghĩ trời nắng nên không cần bật đèn hay sao ấy nhỉ?! Không những tối, cửa hàng mở cửa và không có điều hoà, giữa trời nắng ba mấy độ.

Mình đi vào lựa một hồi cũng chọn được một đôi tạm ưng ý(tầm 300k), mình mang đôi đó đi qua đi qua đi lại xem những kệ hàng khác.

Cái cô mà mình nghĩ là quản lý hay là chủ chi nhánh gì đấy, có đến giới thiệu cho mình vài đôi bảo mang đẹp, mình dạ dạ rồi coi quanh, rồi cô chốt một câu cho cái đôi cỗ đang cầm: “Da này đẹp lắm em, mang về lau là sạch bong liền”.

Cổ làm mình hơi ngợ người, mình nhìn lại, đúng là đôi này hiện tại nó hơi bẩn thận. Chắc ý cô ấy không phải bảo giày bẩn, mà bảo đi bụi về dễ lau chùi đúng không? Cơ mà vô tình cổ làm mình để ý đến sản phẩm ở đây, chắc do ở mặt tiền lại mở cửa thế kia nên hàng hoá bị bám bụi, và cửa hàng cũng cho phép khách mang dép vào nên dơ là phải rồi, mỗi khi muốn thử giày lại phải cởi giày, dép ra, rồi lại mang vào cơ mà.

Mình chỉ thoáng phân vân đôi chút, thì có một anh khách hàng tầm lớn hơn mình vài tuổi nói to tiếng trong quán. Mình lắng tai hóng thì nghe được đầu đuôi câu chuyện là anh ấy đang rất hằn học và bực bội vì đôi giày mua hai trăm mấy chục ngàn phải dán keo đến 3 lần trong vòng mấy tháng. Chưa hết, ảnh còn buộc tội cửa hàng vì nếu keo không tốt sao lại yêu cầu khách nên may thêm cho giày chắc?

Và thế là cô quản lý và bạn bán hàng đứng giải thích về điều kiện bảo hành này nọ, trong khi anh kia tiếp tục nói chuyện kiểu la ó.

Tính mình hay né những chốn thị phi, cho nên thấy người ta làm hung là mình hoảng, mình lẻn qua một bên đi thẳng ra cửa rồi chuồn lẹ.

Thôi thì xin lỗi BQ nhé, hẳn là hôm ni tụi mình không có duyên với nhau rồi.

Một cửa hàng xịn xò

Quay lại con đường Lê Duẩn, vẫn còn một cửa hàng BQ nữa, nhưng mình không ghé vào, đơn giản vì mình hôm nay tạm hết thích BQ rồi.

Mình cũng đi ngang qua Oahi, mình tính ghé vào, nhưng tự dưng mình nhớ Oahi có những ngày giảm giá hẳn 50% tất cả mặt hàng, mình nghĩa bụng: “Mặt bằng thì đường Lê Duẩn, lâu lâu lại có giảm giá to, thôi thì mình đợi khi nào Oahi giảm giá thì mua chứ mình không chắc lắm chất lượng ở đây khi mà giá cả đội lên nhiều thế kia?”

Mình quẹo qua Yên Bái, tiến thẳng tới Linh Xí, cửa hàng cuối cùng mình dừng chân trước khi lo về nhà trong thời tiết nóng nực này.

Linh Xí cho mình một cái nhìn hoàn toàn mới, cửa hàng mới cải tạo, một chiếc xe cổ đặt ngay phía trước cửa hàng khá là xinh xắn và chỉnh chu.

Muốn bước vào cửa hàng, bạn phải bỏ dép ở ngoài. Mở cửa vô một phát là điều hoà mát lạnh, quầy tính tiền ngay đằng sau cái xe đạp đó, còn lại là siêu nhiều giày, toàn giày xịn, bóng loáng, không dính tí bụi, cửa hàng cũng khá đông khách nữa.

Hàng ở đây chất lượng và đẹp thiệt, có hàng Taiwan nữa. Đi một vòng là mình muốn hốt vài đôi về liền, cơ mà mình có 500k hà, chỉ mua được một đôi thôi.

Mình bèn lấy đôi ưng ý nhất rồi thanh toán, bạn thanh toán hỏi khách này của ai, mấy bạn đang tiếp khách trong kia trả lời không phải của em. Mình mới bảo: “Không của ai em ạ! Chị vào và lựa nhanh quá chưa bạn nào kịp tư vấn cả”

Thế là bạn ấy bảo: “Đôi giày của chị 520k, bên em giảm cho chị 20k là còn 500k ạ”. Mình cười cám ơn rồi gửi tiền đi ra khỏi, một trải nghiệm mua hàng thật nhanh gọn.

Mình nhận ra rằng, quan trọng là bạn lấy được tiền trong túi của khách hàng mà người ta vẫn vui vẻ hạnh phúc, chứ không phải bạn bán đôi giày giá thấp, rồi họ phải đi dán keo 3 lần, cộng với sự bực bội.

Bác bảo vệ

Nắng vẫn vàng ơm, nóng xí mợ, mình phải mang lại tất và bao tay rồi mới chiến được ngoài nắng, mình ghé bảo bác bảo vệ đang đứng: 

– “Bác ơi, cho con mượn cái ghế ngồi mang đồ tí ạ”

Bác cười toe bảo: 

– “Ờ, cô cứ tự nhiên. Gì chứ cái ghế tôi ngồi sáng giờ rồi”

Thấy bác thân thiện, mình bắt chuyện: 

– “Trời nắng bác hỉ. Mấy giờ bác mới đổi ca đi ăn cơm?”

Bác bảo: 

– “Làm cả ngày cô ạ. Cơm thì mình ăn cơm quán đối diện đó thôi. Chớ tui làm một ca không đủ sống”

Mình hỏi: 

– “Ủa, bác làm cả ngày ở đây luôn hả? Bác làm ngày mấy tiếng?”

Bác trả lời: 

– “Tui làm ngày 14 tiếng cô nạ. Tui ngồi đây từ sáng tới tối lận. Mình làm 14 tiếng mới kiếm được miếng cơm, chớ làm 8 tiếng thì được tầm 100k thôi nên không đủ sống”

Mình ngạc nhiên hỏi: 

– “Lương thấp vậy hả bác, người ta tính lương bác như răng? Mà không được nghỉ ngày nào luôn hả?”

Bác trả lời: 

– “Họ tính tiền theo giờ á con, cứ 1 giờ là 12 ngàn, 8 tiếng thì được tầm 110 ngàn, 14 tiếng thì được tầm 170 ngàn. Nên bác phải làm 14 tiếng mới đủ sống được.”

Bác nói tiếp: 

– “Phải đi làm con nạ, già cả rồi, không còn sức làm thợ hồ nữa. À, mình được nghỉ chớ, mình nghỉ khi mô cũng được, mình nghỉ là có đứa khác vô thế liền, cứ có giờ có ngày có tiền vậy đó. Mà bác làm ri chớ cũng ngồi không có mấy cái xe cả ngày nên việc cũng nhàn hơi xưa nhiều. Thời buổi ni bác mà nghỉ là mất việc ngay, nhiều người không có việc làm nên bác quý công việc ni lắm, quen mới xin được á con”

Mình thấy thương lạ, bác làm mình cảm động quá xá, cái tình yêu của bác với công việc sao mà nó giản đơn, mục đích nó cũng rất chi là đơn giản.

Mình mang đồ xong xuôi, mình vừa dắt xe vừa nói: 

– “Bác để con dắt ra luôn. Thôi con về đã, cám ơn bác nghe”

Bác cười hiền bảo: 

– “Ời thôi con về nghe. Mấy đứa làm văn phòng ngó rứa mà sướng đó, ra dang mưa dang nắng cực lắm con nạ”

Lúc lái xe về mình cảm nhận được một niềm hạnh phúc, hẳn là niềm hạnh phúc của tình thương: Mình thương bác, bác cũng thương mình, hai người xa lạ, chỉ thoáng qua nhau và thương nhau, thật mầu nhiệm.

Chỉ cần mình mở lòng là được, phải không?

Viết cho ngày hè đầy nắng, tim vẫn còn nhiều yêu thương!

BeautyOnCode.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nghệ thuật sống (the art of living)

Sống trong hiện tại “Present” <p style="letter-spacing: 0.2px;">Nếu bạn đã từng xem, đã từng nhìn một bông hoa. Điều gì…

Đầu năm kể chuyện tìm đường

Mình bắt đầu đọc cuốn "The Pragmatic Programmer", gợi ý đầu tiên mình đọc được là: "Care about your craft"…

Bốn bước để học và viết trong thời gian dài

Bài blog này mình muốn gửi đến 4 bước mình đã làm để có thể duy trì việc học và rèn luyện…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

%d bloggers like this: