Nghĩ về thiểu dục tri túc

Hôm nay là ngày thứ 7, bạn con vẫn đi học như bình thường để bố mẹ được ở bên nhau và làm một tá các công việc khác.

Như thường lệ, sáng chở bạn con đi học xong vợ chồng mình cùng nhau đi ăn sáng.

Cả hai tụi mình đều không giàu có, cuộc sống chưa gọi là dư dả, nên mỗi buổi sáng vẫn bảo nhau sẽ ăn phần ăn sáng đơn giản nhất có thể, và nhờ đó cũng khám phá rất nhiều điều thú vị.

Ví dụ, tụi mình trở lại ăn xôi gần trường cấp 3 cũ của mình, hộp 10k vừa ngon lại vừa đủ no,

hoặc tụi mình phát hiện gần nhà có quán bánh bèo bán hộp mang đi siêu ngon cũng chỉ 10k/hộp, nước nhưng bánh bèo vẫn còn nóng ấm nên ăn ngon tuyệt, hoặc tụi mình hay mua ủng hộ mỳ ý spagetti của gia đình cô bên cạnh hay đẩy xe đi bán, giá chỉ 15k/hộp, hoặc những bữa ăn chay thì là hai gói xôi đậu đen gần nhà chỉ 5k/gói, hay hai cái bánh bao mỗi cái 12k, có cả bánh bao nhân dừa siêu ngon cấp vô địch ở lò bánh mỳ gần nhà, hoặc tô mỳ quảng siêu ngon to cấp vô địch chỉ 15k của cô gánh trên chuyến xe buýt cùng với một đội khác bán mỳ quảng trên các tuyến đường Đà Thành mà sáng nào cũng bắt chuyến xe sớm nhất từ Quảng Nam ra, hoặc xôi xéo một hộp 10k gần công ty mình vừa ngon vừa rẻ ấm lòng người lắm.

Vậy đó, ngày thường đi làm thực đơn là vậy, nhưng hôm nay mình bảo bạn chồng: “Anh nè, hôm ni mình đi ăn sang đi, lâu rồi mình chưa ăn cao lầu, đi ăn nhé! Để bù lại công lao mình ăn uống tiết kiệm nửa tháng nay ka ka”.

Và sáng nay, tụi mình đã ăn siêu sang với một tô cao lầu 25k :)) Ngon siêu cấp vô địch, hơn cao lầu gốc Hội An luôn ấy.

Ực, nói đến vẫn còn thèm. Cơ mà nãy giờ e mới dạo đề, vẫn chưa vô chủ đề chính ạ, ngữ cảnh hơi lang mang mà em vẫn thích kể tiếp. Thôi coi như là draft cho lịch trình cuối tuần luôn ạ hihi.

Thế rồi, hai tụi em đi uống cf ở quán hàng ngày vẫn ngồi, cũng là cafe ngon siêu cấp, bán với giá bình dân 14k/ly. Anh chủ quán này ngầu thật, bán cafe chỉ đến 12g trưa thôi, bên trong quán cafe là một quán nước hoa đến từ khắp mọi nơi nên khi nào quán cũng thơm phức, có thể coi đây là đại bản doanh nước hoa của thành phố cũng được. Quán này tên i3 coffee ở Đà Nẵng, có dịp bạn ghé ủng hộ chủ quán cám ơn nha.

Dù đi cafe với bạn chồng nhưng nói phải thương bạn ấy, vì sáng thứ 7 hay họp với bên S4V – STEAM for VietNam, một tổ chức giáo dục phi lợi nhuận giáo dục công nghệ STEAM cho trẻ mà mình đang làm tình nguyện viên với vai trò là Teacher Assistant. Thế là mình on meeting từ 8g đến gần 10g, rồi ngồi với bạn ấy một xíu cả hai lại ton ton chạy về nấu cơm.

Vậy đó, nấu ăn xong là hết buổi sáng rồi. Lúc nấu xong lên bàn làm việc ngồi thở hai đứa mới nói với nhau kế hoạch buổi chiều. Chiều mình sẽ lên thăm ngoại, lên thăm An mới sinh em bé và lên dì Nhỏ chở đồ đạc mình mua bên đó về.

Trong khi đang thao thao bất tuyệt về kế hoạch buổi chiều, anh chồng lướt rồi bảo: “Hay hôm nay mình đi xem phim hè, có Wonder Woman nè”

Mình nghe sáng mắt lên liền, thế là hai đứa chạy xuống dọn cơm mời ba má ăn sớm luôn. Rồi dọt lẹ.

Phim hay thiệt, câu chủ đề của phim đại ý là “Thành công không thể từ sự dối trá”

Lúc xuống lấy xe ra về, mình nhìn quanh xe ở tầng hầm siêu thị Vincom. Bất ngờ mình nói với anh xã: “Anh xem nè, xung quanh mình mọi người đa số đều đi xe ga cả rồi, cả bãi hầu hết là xe ga rồi, chứng tỏ thời nay mọi người đều có xe ga để đi rồi, tụi mình cũng vậy, tụi mình cũng có xe ga để đi rồi”

Rồi mình nói tiếp, chủ yếu là độc thoại với bản thân mình:

“Em nhớ thời trước lúc em là sinh viên, cách đây khoảng gần 10 năm, đa số đều đi bằng xe số cả, chiếc serious thời đó đã là quý lắm rồi.”

“Còn trước đó nữa, đa số đều đi xe đạp, ai đi xe máy là cool ngầu lắm”

“Như vậy, mình có thể thấy đây là quy chuẩn chung rồi anh nhỉ, chứng tỏ tụi mình rất là bình thường hay có thể xem là khá tầm thường trong xã hội này.”

“Khi trước, ông bà mình phấn đấu có xe đạp, rồi ai cũng có xe đạp”

“Khi trước, ba mẹ mình phấn đấu có xe máy, rồi ai cũng có xe máy”

“Rồi đến mình trước là phấn đấu có xe tay ga, rồi giờ ai cũng có xe tay ga”

“Vậy tiếp theo, có phải mọi người đang phấn đấu có ô tô, và rồi ai cũng sẽ có ô tô không nhỉ?”

“Tiếp nữa sẽ là gì? Máy bay, du thuyền, tàu vũ trụ, hay cả hành tinh khác?”

“Rồi tụi mình sẽ đi về đâu nếu cứ ở trong cái vòng xoáy này nhỉ?”

Nghe mình độc thoại một hồi anh chồng mình bảo: “Sao coi phim xong em suy nghĩ sâu xa thế?”

Mình chỉ cười rồi nói tiếp: “Nhưng nếu nhìn tổng quát lại, thì thời nào mình cũng vậy hết, cũng phấn đấu cho thứ ở thời đó, rồi nó sẽ lỗi thời trong tương lai mà”

“Vậy những điều này sẽ có ý nghĩa gì, có phải nó cho mình cảm giác an toàn và an ủi khi mình giống người bên cạnh? Hay củng cố sự muốn thêm và muốn nữa ha anh?”

Nhận ra mình lảm nhảm nãy giờ, cũng đến lúc đi rồi tôi bảo: “Em chỉ nghĩ thoáng qua vậy thôi, thì ra sau bao nhiêu đời chúng ta vẫn chỉ cố gắng để giống những người bên cạnh, và nghe có vẻ điều đó hơi hoang đường khi ai cũng tự hào mình là cá thể duy nhất, hihi”

“Thôi tốt nhất mình hãy “Thiểu dục tri túc” anh nhé! Vậy mình sẽ không cần cày cuốc quá nhiều và có thêm thời gian làm những việc quan trọng khác.”

Lúc đó, tự dưng tôi nghĩ đến tô cao lầu 25k hồi sáng, tôi định bụng sẽ rất lâu nữa mới ăn lại dù bạn ấy có ngon đến thế nào. Vì hộp bánh bèo 10k và tô cao lầu 25k chênh nhau đến 150% lận, và tôi không muốn cày cuốc 150% chỉ để ăn thêm một tô cao lầu hay những dịch vụ cao cấp khác.

Nhưng thật là khó, phải không?

BeautyOnCode.

2 thoughts on “Nghĩ về thiểu dục tri túc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nghệ thuật sống (the art of living)

Sống trong hiện tại “Present” <p style="letter-spacing: 0.2px;">Nếu bạn đã từng xem, đã từng nhìn một bông hoa. Điều gì…

Đầu năm kể chuyện tìm đường

Mình bắt đầu đọc cuốn "The Pragmatic Programmer", gợi ý đầu tiên mình đọc được là: "Care about your craft"…

Bốn bước để học và viết trong thời gian dài

Bài blog này mình muốn gửi đến 4 bước mình đã làm để có thể duy trì việc học và rèn luyện…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

%d bloggers like this: