[Sách] Khi Hơi Thở Hoá Thinh Không – Paul Kalanithi

(Image by bluemoonjools from Pixabay)

Khi hơi thở hoá thinh không” là một cuốn sách kỳ lạ, viết về một đề tài thật khó mà hiểu được nếu bản thân chưa hề có kinh nghiệm trải qua chuyện tương tự trong đời –  cái CHẾT. Một chủ đề hiếm khi được nhắc đến trong thế giới đầy màu sắc ngoài kia ở những năm trước đây. Gần đây thì mọi người nói nhiều hơn về nó với một nỗi hoang mang lo sợ về Covid19.

Với một người trẻ tuổi như mình, đang có một gia đình hạnh phúc, một cu cậu không mấy bụ bẫm nhưng cũng được gọi là dễ thương. 

Mình đọc cuốn sách này vào cuối năm 2018. Khi cầm chủ đề này trên tay cũng ngờ ngợ lắm, không dám đọc, sách mua về hơn một tuần vẫn chưa dám đọc, cho đến khi …

Một đồng nghiệp đi làm cùng mình từ ngày đầu tiên bước chân vào công ty, là supporter từ ngày mình mới bước vào nghề, đồng thời cũng support cho rất nhiều người khác nữa, cống hiến cho công ty đến nay có lẽ tròn 5 năm “tạm nghỉ việc” cùng lý do thoá hoá cột sống, điều trị lâu dài, không phù hợp 8 tiếng ngồi công sở. 

Tiếp sau đó là một đồng nghiệp khác, vừa chuyển công ty khác được đâu vài tháng thì nghe tin đột quỵ ngay trên bàn tiệc trong gia đình. Rồi khi lớn dần, mình càng nghe nhiều hơn về cái chết.

Với mình, cái chết nó không quá xa lạ, mình từng mất người thân năm 18 tuổi, từng cảm nhận được thế nào là một người đang sống và sẽ chết đi, vì một lý do nào đấy, từng cố gắng phủ nhận sự thật nhưng không thành, rồi mình cũng lớn, cũng thấy rõ đó là lẽ tất yếu của cuộc sống này. Sẽ có người chết đi, sẽ có người sinh ra, và đó là lẽ thường ở đời.

Nhưng từ nỗi buồn đó, nỗi buồn về bệnh, về chết, nó cứ bám riết lấy mình, như lâu lâu thúc vào khung sườn mình mà nhắc vậy, có phải do mình quá nhạy cảm với cuộc sống cũng như suy nghĩ của bản thân chăng?. Mình cảm thấy cuộc sống sao mà vô thường quá đỗi, con người sao mà yếu đuối đến thương lòng. 

Trở lại cuốn sách, “Khi Hơi Thở Hoá Thinh Không” là tự truyện của một bác sĩ phẫu thuật thần kinh, Paul Kalanithi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp rồi phát hiện bị ung thư phổi. Với tình yêu văn học và niềm đam mê theo đuổi bí mật giữa sự sống, cái chết và tâm trí của con người. Cuộc sống đã đưa anh vào một trải nghiệm TUYỆT VỜI, trải nghiệm với sự CHẾT, nói đúng hơn là trải nghiệm với sự CHỜ CHẾT.

CHẾT hẳn là đáng sợ, nhưng SỐNG để chuẩn bị cho cái CHẾT còn đáng sợ gấp nhiều lần.

Bạn sẽ làm gì nếu ngày mai bạn nhận án tử? Liệu bạn có dũng cảm như Paul, chấp nhận nó, sống cùng nó, chiến đấu với nó, có lúc chiến thắng nhưng cuối cùng cũng thất bại, kẻ mà ai cũng thất bại.

Paul là người thật lý trí, đầy tình thương và cũng là một con người yếu đuối. Từng dòng chữ cuối trang sách là từng nỗi tuyệt vọng, sự túng quẫn cùng nỗi đau, nhưng tất cả đều trong tầm kiểm soát của chính anh, tất cả đều được dự liệu, không có bi kịch gì ở đây. 

Quyết định có con có lẽ là quyết định sáng suốt nhất cuộc đời hai con người kia, một thiên thần chỉ mang đến tiếng cười và sự hi vọng, còn ngọn hải đăng nào xa hơn.

Về sự kiểm soát và dự liệu của Paul cho cái chết của mình, tôi thấy nó giống với ba tôi đến lạ. Ông đã lo liệu tất cả mọi chuyện, mãi đến cả chục năm sau những điều ông dặn dò vẫn còn nguyên giá trị, thật khâm phục cho một con người quá sáng suốt cho đến những phút cuối đời.

Tôi đọc nó ngấu nghiến, đọc quên thời gian, giờ nghỉ trưa đọc đến tận 2g chiều khi cả phòng bắt đầu làm việc mới nỡ bỏ xuống. Chiều về lại chui vào một góc đọc cho xong. Đọc xong rồi thẩn thờ, rồi nghĩ vu vơ, đây là một cuốn sách sẽ ám ảnh tôi, tôi biết vậy.

Đời này TÔI đang lãng phí thời gian, còn người ta đấu tranh để giành lấy nó.

Đời này TÔI tranh cãi với mẹ chồng làm gì, trong khi bà có còn bao thời gian đâu?

Đời này TÔI làm việc quên giờ giấc làm gì, trong khi những người quan trọng cần tôi ở đâu?

Những vấn đề của tôi sao mà nó nhỏ nhoi, nó tầm thường biết bao nhiêu?

Tôi rơi nước mắt, tôi lại tự cười chính mình.

Mà thật may, cuộc đời tôi cũng gặp người giống như Paul, chỉ khác ở chỗ ông không viết sách. Ông để những người khác tha hồ mà kể chuyện về ông, ông chỉ làm, chỉ cống hiến, chỉ an bài mọi thứ, rồi ra đi.

Paul là người đưa tôi lại viết những dòng cảm nhận này. Với tình yêu văn học của anh, làm tôi cảm động, làm thôi hổ thẹn, làm tôi viết.

Cám ơn Paul!

Hãy yên nghỉ nhé.

Dù anh mất nhiều năm rồi.

Bằng tấm lòng kính trọng và biết ơn.

2 thoughts on “[Sách] Khi Hơi Thở Hoá Thinh Không – Paul Kalanithi

  1. Vừa đọc bài này xong quyết định tải ebook “lậu” về đọc. Thực ra biết cuốn sách này cũng vài năm nhưng chưa bao giờ đọc. Sẵn cho recommend cuốn sách đại loại như vầy nhưng cũng hay không thua kém, đó là cuốn “Những ngày thứ bảy với thầy Morrie”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nghệ thuật sống (the art of living)

Sống trong hiện tại “Present” <p style="letter-spacing: 0.2px;">Nếu bạn đã từng xem, đã từng nhìn một bông hoa. Điều gì…

Đầu năm kể chuyện tìm đường

Mình bắt đầu đọc cuốn "The Pragmatic Programmer", gợi ý đầu tiên mình đọc được là: "Care about your craft"…

Bốn bước để học và viết trong thời gian dài

Bài blog này mình muốn gửi đến 4 bước mình đã làm để có thể duy trì việc học và rèn luyện…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

%d bloggers like this: