Tên trộm thời gian

Hồi trước Tết, mình đã viết xong phần “Lượn lờ cùng Python” nằm trong series đầu tiên của blog “Khám phá Đại Bản Doanh Python” rồi.

Đang trên đường suôn sẻ học hành soạn bài ôn tập siêng năng rứa, cái blog hắn rớt mất tiêu.

Hôm ni là ngày đầu tiên bạn ấy hoạt động lại, sau hơn một tuần bị chết đứng. 

Lý do là vì mình NGU mấy mọi người ạ. Mình quên backup data mất tiêu, xong host hết hạn mà trước đó mình huỷ trớt cái vụ tự động gia hạn cái host xong tất cả bay hết. Tổng thiệt hại đợt ni không tính tiền mua host mới để thoả mãn đam mê chém gió của bản thân là $25 tiền lấy lại backup data. 

Đầu năm chồng mình bảo năm ni mình hao tài là có thật đó mấy mọi người ơi 🙁

Mình mới viết xong phần mở đầu của bài post đó mọi người, nhưng mình lại quên giới thiệu về bài post hôm nay mất rồi. 

Xin lỗi mọi người nghe, mình giới thiệu ngay và luôn đây ạ

Vì lý do cụt hứng(vì rớt blog như đã trình bày ở trên), mình sẽ cố gắng lấy lại cảm hứng bằng một post ngoài lền khác mang tên “Tên trộm thời gian” dựa trên nguồn cảm hứng Tết nhứt của nhà mình.

Chuyện là hôm rồi(cách đây mấy bữa), cả nước mình nghỉ Tết tuần thứ 2 nhờ virut Corona đó, nhà mình ba bạn nhỏ(con chị mình) được ba mẹ phát cho mỗi bạn một cái ipad/điện thoại với niềm tin là công nghệ sẽ giúp con cái ngoan hiền hơn. 

Một sáng nọ, mình vô tình kiểm tra xem tuần rồi mình xài mạng xã hội hết bao nhiêu tiếng để mà kịp chấn chỉnh bản thân cho phù hợp với xu hướng 2020, kiểm soát thời gian sử dụng mạng xã hội, mình thấy mình bị mất 4 tiếng đồng hồ, mình bắt đầu cảm thấy tiếc thời gian quá xá, vì cũng bắt đầu già rồi.

Cái xong, mình nảy ra ý nghĩ, nếu mình xài 4 tiếng trong tuần ni thì không biết bé cháu mình học lớp 12(một trong 3 bạn nhỏ ở trên), xài bao nhiêu tiếng trong tuần rồi nhỉ?

Mình bèn xuống chỗ phòng tụi nó, mình bảo: 

 – “Nè A, đưa cái điện thoại dì Út xem thử máy con có bị dính virut không nào”

Mình hiểu tụi nhỏ quá mà, tụi nhỏ hiếm khi nào mở máy cho người lớn lắm, đến cái Messenger cũng khoá mật khẩu nữa cơ, tính bảo mật cao lắm, nên mình phải dùng chiêu khác hợp lòng người hơn. 

Không liên quan chứ cái chiêu mình xài ni nằm trong cuốn “Đắc Nhân Tâm” đó mấy bạn, nguyên tắc số 3 đó mấy bạn:

Gợi ý cho người khác ý muốn thực hiện điều bạn muốn họ làm.

Tụi nhỏ đáp trả ngay:

– “Rứa hả dì Út”.Tụi nó đưa liền, còn quên cả mở khoá.

– “Á quên, để con mở khoá cái đã”

Rồi xong, quá đơn giản đi ạ.

Mình vô ngay trong Settings kiểm tra nhanh gọn và mình hoảng thật sự mọi người ạ.

Bạn nhỏ này năm nay học lớp 12, còn mấy tháng nữa thôi là em ấy bước chân vào kỳ thi quyết định một phần cuộc đời “lên vui xuống chó” này, thế cơ mà thực tại thì sao, em ấy đã sử dụng 20 giờ/tuần cho mạng xã hội, trung bình mỗi ngày dùng từ 3 đến 4 tiếng, bằng nửa thời gian 8 tiếng làm việc của một nhân viên chăm chỉ rồi.

Chưa hết, trong số 3 bạn nhỏ trên, thì bạn này là bạn có vẻ tỉnh táo nhất các bác ạ.

Viết tới đây buồn quá chả tha thiết viết thêm gì nữa 🙁

Cái mình đổi qua kiểm tra xem thống kê nghiên mạng xã hội ở thời điểm hiện tại đang như thế nào(mình rãnh quá mà)

Mình tham khảo bài “Các số liệu thống kê Internet Việt Nam”,  họ thống kê sơ sơ năm 2019 như sau:

Tình hình sử dụng internet:

– Tổng số dân Việt Nam đạt mốc 97 triệu người

– Có 64 triệu người dùng internet, tăng 28% so với 2017

– 58 triệu người dùng mạng xã hội trên thiết bị di động

Tần suất dùng internet:

– Trung bình mỗi người dùng từ 6-7 giờ hàng ngày cho internet: 

   + 2-3 tiếng cho mạng xã hội

   + 2-3 tiếng cho livestream, video trực tuyến

   + 1-2 tiếng cho nghe nhạc

– 94% tỉ lệ người sử dụng internet hàng ngày, số còn lại xài ít nhất 1 lần trong tuần

– Việt Nam nằm trong top 5 các quốc gia xem Youtube trên thế giới, vượt mặt Nhật, Hàn, Đài Loan luôn

– Mỗi ngày, trung bình một người sẽ chạm vô điện thoại 15 lần

Bạn thấy sao, bạn cảm thấy vui hay buồn với số liệu thống kê trên?

Dù vui hay buồn, thì sự thật vẫn là dân ta nghiện internet mỗi ngày, mỗi cú click chuột, mỗi lần chạm màn hình, một điểm data mới của bạn sẽ nhẹ nhàng chuyển cho nhà cung cấp, tất cả thông tin từ cá nhân đến cộng đồng, công cộng đến riêng tư, bạn định mua gì, bạn nghiện gì, các gì ảnh hưởng và quyết định hành vi của bạn, họ biết hết, rồi họ làm gì với đám data đó?

Dễ thấy thì họ bán cho các nhà quảng cáo để hiện lên những quảng cáo phù hợp với bạn, đề nghị những thứ nội dung tốt cho bạn theo họ nghĩ, .. 

Nặng nặng hơn thì họ thay đổi hành vi của bạn, như trong phim tài liệu The Great Hack đó, bạn xem cho biết, nó thay đổi tỉ lệ bầu cử tổng thống luôn đó nhé.

Thôi, ai hiểu tới đâu đó hiểu, thích làm gì thì làm, mình chỉ tâm sự mỏng vậy thôi nha.

Mình đã lấy lại cảm hứng viết phần tiếp theo cho cái series vĩ đại của mình rồi đây, mấy mọi người nhớ đón đọc bài post tiếp theo nằm trong phần “Làm quen kết bạn với Python” nha.

Cám ơn mọi người đã đọc blog,

BeautyOnCode

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nghệ thuật sống (the art of living)

Sống trong hiện tại “Present” <p style="letter-spacing: 0.2px;">Nếu bạn đã từng xem, đã từng nhìn một bông hoa. Điều gì…

Đầu năm kể chuyện tìm đường

Mình bắt đầu đọc cuốn "The Pragmatic Programmer", gợi ý đầu tiên mình đọc được là: "Care about your craft"…

Bốn bước để học và viết trong thời gian dài

Bài blog này mình muốn gửi đến 4 bước mình đã làm để có thể duy trì việc học và rèn luyện…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

%d bloggers like this: