(Ngày 31-40)Thử thách viết lách của chị Đỗ Trang

(Image by Johnnys_pic from Pixabay)

Ngày 31: Những dấu chấm được nối lại với nhau

Khi còn đi học thiết kế, tôi rất thích phong cách thiết kế Bắc Âu

Học xong, về lại Đà Nẵng, tôi kết hợp cùng bạn trong 1 dự án, cung cấp gói nội thất theo phong cách Bắc Âu

Tôi gặp U, là khách hàng của dự án này, sau đó trở thành bạn. U có bạn trai người Thụy Điển 

Vài năm sau, U và bạn trai dẫn theo 1 người bạn Thụy Điển đến Việt Nam trong một kỳ nghỉ

Người Thụy Điển ấy đang ngồi xem đá banh trước mặt tôi, bây giờ 

Đôi khi khá khó để tìm câu trả lời trong tương lai. Nhưng nếu nhìn về quá khứ, ta sẽ có một bức tranh rõ ràng hơn. Là một bức tranh vẽ từ những dấu chấm được nối lại với nhau. 

Và nếu bạn băn khoăn, rồi ta sẽ thế nào, liệu điều ta đang làm có ý nghĩa gì không. Hãy tin vào những dấu chấm. Và hãy tạo ra những dấu chấm liên quan để bạn có thể nối chúng vào trong tương lai, tạo nên bức tranh bạn trông đợi. 

Ngày 32:

Ngày 32. Tôi đã muốn bỏ thử thách viết hàng ngày. Tối về nhà đến nhà chỉ muốn lên giường nằm ngủ. Trời nóng khiến não tôi đặc lại. 

Uể oải mở lap lên gõ vài dòng. Tôi đã viết được khoảng 120 từ. Đọc lại thấy chán, xóa. Ngồi thừ nhìn trần nhà 10 phút. 12:25 khuya . 

Anh đang xem trận bóng trên tivi. Tiếng tivi ồn ào khiến tôi không tập trung được. Bỗng dưng thấy cau có. Nhưng tôi hiểu anh đang hứng thú với thời gian giải trí này. Anh thích xem đá bóng. Tôi không nói gì, cố gắng tập trung tạo một màn bong bóng quanh tôi. Trên tivi có cầu thủ té ôm mông, ré rân. “Pain in the ass”, tôi chọc. Anh cười.  

Lẽ ra thì tôi nên đeo tai phone. Nghe một đoạn nhạc thiền 1 tiếng gì đấy. Cho lòng thanh tịnh. Nhưng chiếc tai nghe cách tôi 18 bước chân, đi từ giường. Tôi lười. Cổ họng tôi đắng ngắt vì khát nước. Lại là vì tôi lười. Thôi tôi quyết định sẽ lết cái tấm thân lười của tôi đi rót nước, và sẽ tiếp tục viết. 

Nước mát làm cổ họng tôi dễ chịu hơn hẳn. 

Mọi người thường nói, tôi thích làm này, tôi thích làm kia. Sao mọi người không bắt đầu làm nhỉ. Nếu có lý do khiến tôi chưa làm một điều gì đó, là vì tôi chưa đủ thích. Chị, đọc đến đoạn này, hôm nọ chị nói với em chị cũng thích viết. Chị đã bắt đầu viết chưa 😃. 

Viết ra cũng vui mà. Nó khiến việc diễn dạt của tôi có phần mạch lạc hơn. Nhắc đến chuyện “tôi thích làm này, làm kia” tôi lại nhớ đến cô bạn của tôi ở Sài Gòn. (Bà ơi, tui nhắc đến bà trong đoạn viết của tui nè) 

Hồi đâu tầm 4 năm nước, bạn nói với tôi, “bà ơi, tôi tính đi học Tiếng Anh để thay đổi vị trí công việc”. Tôi nói, “ờ học đi”. 2 năm sau, bạn tui vào Đà Nẵng chơi thăm tui. “Bà ơi, tôi tính đi học Tiếng Anh để thay đổi vị trí công việc”. “Ủa chớ bà chưa đi học nữa hả. 2 năm trôi qua rồi đó”. Không biết bây giờ bạn tôi đã đi học tiếng Anh chưa. Bạn kín tiếng trên mạng xã hội quá, tôi không hóng được gì cả. 

Tự dưng tôi thấy thèm ốc hút. Cay cay mặn mặn. Hay là mai mua ốc về hút. 

Mai là ngày nghỉ của tôi. Có một cái hẹn lúc 10.30 sáng. Một ngày nghỉ không trọn vẹn. Ngày nghỉ trọn vẹn của tôi là được ngủ đến 12h trưa. Lúc dậy thì đã có sẵn đồ ăn sáng :)). Tôi dậy ăn sáng, rồi lười lười lại lên giường ngủ tiếp đến 3h chiều. Buồn buồn thì tôi mua đồ về ăn vặt. Tính ra thì vào ngày nghỉ tôi với anh lại hay chơi 1 mình. Anh chơi game. Tôi nằm ngủ. Anh order Pizza, tôi order bún đậu mắm tôm. Tôi với anh ở cạnh nhau gần như  24/7, lúc đi làm, lúc về nhà, cũng chưa chán nhau 😃. May rằng cả 2 đều có tính cách khá độc lập và có thú vui riêng. Nên mọi thứ diễn ra cũng khá tự nhiên, không cần gắng gượng. 

Hôm nay ghé chi nhánh ngân hàng, nơi tôi thường rút tiền, tôi ngồi bà tám với chị gái quản lý về chuyện bạn trai, chồng con, cưới sinh. Về kể cho anh nghe, anh nói, ủa em nói em là người hướng nội? 😆. Mỗi khi ghé chi nhánh này là mọi người chào tôi, “Ahhhh em chào chị Trang, hôm nay chị ghé rút tiền ạ”. Không phải vì tôi giàu, nhiều tiền đâu. Mà vì thời gian đầu, mỗi lần cần rút tiền tài khoản công ty là tôi phải chạy tới chạy lui 2,3 bận. Lúc thì viết sai thông tin trên séc, phải chạy về viết lại và ký lại. Lúc thì quên đóng dấu, chạy về đóng dấu xong, thì lại phát hiện viết sai thông tin. Lúc thì thiếu chữ ký kế toán. Mỗi bạn tiếp tôi tầm 2,3 lần, rồi cả chi nhánh thuộc tên, thuộc mặt tôi luôn. 

Tôi quyết định phá lệ hôm nay viết dài thật dài. Tôi để dòng suy nghĩ chạy trong não, không sắp xếp, không bố cục. Nhiệm vụ của đôi tay tôi là gõ những dòng suy nghĩ ra. Tôi đã phá được tảng đá suy nghĩ trong lúc bắt đầu “tôi muốn dừng viết”. 

Tôi nghĩ đây có thể cũng là một cách hay để luyện viết, hoặc luyện bất cứ thứ gì. Hãy cứ thả trôi và cứ tiếp tục làm. Không cần gắng gượng. Hãy để suy nghĩ dẫn bạn đi đến nơi mà nó muốn đến. Cơ thể bạn chỉ cần làm nhiệm vụ tường thuật.  

Tôi nhớ đến câu “be like water” của Lý Tiểu Long. Tôi nghĩ đến câu “find flow in everything you do” trong cuốn sách viết về Ikigai. “Hãy tìm ra dòng chảy trong mọi việc bạn làm”. Nghe hơi siêu thực rồi. Mai tôi sẽ viết về “flow”-“dòng chảy”. 

Ngày 33: "Hãy tìm ra dòng chảy trong mọi việc bạn làm"

Bạn có hay đạt đến trạng thái “dòng chảy” khi tập trung làm một việc gì đó đến mức quên thời gian trôi. Lúc đó, thời gian như biến mất, chỉ có bạn đang tận hưởng việc bạn đang làm. Như việc bạn ngấu nghiến đọc một cuốn sách đến khi ngẩng đầu lên thì trời đã tối. Như việc bạn tận hưởng việc nấu ăn mà không chịu áp lực phải hoàn thành trước một khung giờ cố định. Chỉ có bạn ở đó. Sáng tác. 

Tôi bắt đầu cảm nhận về dòng chảy trong một khoảng thời gian tập vinyasa yoga. Vinyasa có nghĩa là “sự kết nối”. Bài tập vinyasa yoga là sự kết hợp nhịp nhàng giữa hơi thở và một chuỗi động tác liền mạch. Động tác trước như là một bước đà để chuyển đến động tác tiếp theo. Sau khi tập một thời gian, cơ thể tôi như bị nghiện. Nghiện cái cảm giác có một dòng chảy chuyển hóa nhịp nhàng trong cơ thể tôi, từ trí óc, đến hơi thở, truyền đến các ngón tay, đến bàn chân. Một dòng chảy liền mạch, liên hồi. Là một người làm việc nhiều về hình ảnh, tôi gần như có thể thấy hình ảnh của dòng chảy với nhiều sắc màu hòa quyện. 

Tôi còn ngộ ra về dòng chảy khi nghiên cứu và học vẽ theo chiếc ghế của một nhà thiết kế người Đan Mạch. Mọi vị trí, độ nghiêng, chi tiết kỹ thuật đều được hình thành tuân theo một trình tự. Chi tiết đầu tiên quyết định chi tiết thứ nhì. Và cứ như vậy cho đến chi tiết cuối cùng được hoàn thiện. Khi tôi nghiệm ra được thì tôi gần như có thể nhận định được một thiết kế của người có tư duy và của một người chỉ đang cố gắng tạo nên một hình dáng khác biệt.

Có một số hoạt động khiến ta đạt đến trạng thái dòng chảy hơn. Chơi một dụng cụ âm nhạc. Tập thể thao, đi bộ, đạp xe. Thiết kế, vẽ. Nhưng cũng đừng nghĩ mọi thứ phải liên quan đến nghệ thuật bạn mới đạt được cảm giác này. Như tôi rất thích việc quan sát chị gái quản lý chi nhánh ngân hàng mà tôi kể ngày hôm qua, lúc chị làm việc. Mọi giấy tờ đều được phải trình cho chị kiểm tra và ký. Chị cứ làm nhịp nhàng, không vội vàng, nhưng lại nhanh chóng. Lâu lâu có người chen vào hỏi này hỏi kia, chị dừng trả lời, rồi quay lại trình tự cũ. Trừ việc hôm qua lúc tám với tôi, 2 chị em cười hí hí há há xong chị ký sai vào 1 tờ văn bản 🤣

Ngày 34:

Hôm nay tôi ăn gian ý tưởng, sẽ viết về trích đoạn Podcast tôi nghe hôm nay

“Bạn sẽ dễ hòa nhập vào 1 nền văn hóa hơn khi bạn chấp nhận được những giá trị của nền văn hóa đó”

Kim Ngân (Travelling Kat) kể về chuyện tiêm vắc xin. Ở Pháp người dân được tiêm vắc xin theo danh sách thứ tự ưu tiên, tuy nhiên cuối ngày sẽ có một lượng vắc xin thừa vì một số người không đến, và vắc xin này nếu không dùng trong ngày phải bỏ, khá phí. Vì vậy, họ đưa ra một cơ chế, nếu hôm ấy bạn ở quanh khu vực tiêm vắc xin, bạn có thể đăng ký để được tiêm. Những người có thời gian rảnh có thể thu xếp đến và đợi vận may. 

Khi hai vợ chồng cô trở về Thụy Điển, chồng Kim Ngân bảo cô, “hay mình làm vậy đi”, thì cô nói không được, ở Thụy Điển không cho làm như vậy để hạn chế tụ tập. Nếu ngày hôm đó danh sách nhóm 45 tuổi được tiêm, thì chỉ có nhóm 41 tuổi mới được đăng ký chờ vắc xin thừa. Bạn chỉ có 10 phút để đến địa điểm. Bạn không được đứng chờ sẵn ở địa điểm tiêm. Nếu bạn thuộc nhóm 30 tuổi thì bạn cũng đừng mong đợi, vì việc tiêm vắc xin được quản lý thông qua app, nếu chưa đến lượt dành cho nhóm tuổi của bạn thì nút đăng ký cũng không hiện lên trên app. 

Vậy là giữa cô và chồng có tranh luận, chồng cô nói, Thụy Điển cứng nhắc nhờ, không linh động gì cả. Cô, mặt khác lại nghĩ rằng làm như vậy hoàn toàn hợp lý và công bằng. “Chưa đến lượt mình thì chưa làm”. Chồng cô một mực, “vậy không có cách gì lách được ah”. “Lách thế nào mà lách”.

Cô cười và nhận ra rằng, tư duy của chồng cô khá là “Pháp”, nghĩa là nếu cố gắng thì vẫn có cách để lách được. Kiểu, cứ ra đó đứng thử xem sao, khóc lóc, năn nỉ. Ở Thụy Điển thì không là không.

Cô cảm thấy thích tư duy của người Thụy Điển hơn, vì công bằng hơn. Bạn không phải lo lắng về việc mất cơ hội chỉ vì bạn có thể là người không tập trung, hoặc chậm chạp hơn người khác. “Cái gì đến sẽ đến”. Còn nếu bạn là một kiểu người hay chộp lấy tất cả các cơ hội có thể, thì bạn sẽ không phù hợp với việc sống ở đây, bạn sẽ không chịu được với hệ thống mà bạn không lách được. 

Tôi thích đoạn này lắm, đến mức tôi phải trích lại. 

Tôi nghĩ đến lần xét nghiệm, đợt dịch 2, tại khu tôi ở. Giấy hẹn xét nghiệm lúc 9h. 11h mới đến lượt. Nhóm được hẹn lúc 11h, tất nhiên bị đẩy lùi xuống buổi chiều. Một số người nhóm 11h đến, đứng năn nỉ và tạo áp lực được vào. Một số người nhóm 11h đến hiền lành, không nói gì, thì phải trở lại sau 😶

Tôi nghĩ đến rất nhiều lần chờ đến lượt nộp giấy tờ, thì có một bộ hồ sơ chen ngang vì quen biết 😶

Tôi nghĩ đến những lời dặn, phải đến từ sáng sớm nha, để được làm thủ tục sớm. Vậy là những đứa không dậy sớm, không tranh thủ, không thích giành giật như tôi là những người thiệt thòi 😶

“Bạn sẽ dễ hòa nhập vào 1 nền văn hóa hơn khi bạn chấp nhận được những giá trị của nền văn hóa đó”

Không phải đúng hay sai. Không phải sính ngoại sính Tây. 

Mà đúng là tôi chưa thực sự hòa nhập được với nền văn hóa nơi tôi sinh ra, vì có nhiều giá trị văn hóa nơi đây không đồng bộ hóa được với những giá trị tôi hướng đến. Vậy thôi.  

P.S. Đây là một trong những episode mình siêu thích của Have A Sip, vừa hài hước, vừa đa dạng chủ đề, vừa có chút lãng mạn nhưng cũng có nhiều logic. 

Còn nhiều ý tưởng hay ho khác, như việc Thùy Minh và Kat nói chuyện về về “tư duy tình yêu của người lý trí” “bóc tách về tình yêu một cách lạnh lùng”, về “cảm xúc tiêu cực” và “khả năng phân thân khi có nỗi đau xảy đến”, về “sự khác biệt”.  

Ngày 35:

Thực ra thì từ khi tôi bắt đầu viết thử thách, mở lòng nói chuyện linh ta linh tinh, thì một số bạn mới kết bạn và nhắn tin cho tôi 😁. Mẫu số chung các bạn nghĩ về tôi là một người làm vì đam mê, một người tích cực,  một người thích những thứ lãng mạn diễm tình gì gì đấy. Chớt chớt, mn ah, sai quá sai luôn nha.

Đầu tiên, tôi không làm vì đam mê. Tôi có đam mê trong những việc tôi làm. Nhưng tôi chưa đủ giàu để làm vì đam mê. Và theo định nghĩa của tôi thì từ đây đến lúc tôi giàu thiệt còn xa xa lắm, nên bây giờ tôi đang làm để tồn tại. May mắn là, công việc tôi chọn cũng là đam mê của tôi. Thấy rối chưa :)) 

Túm lại, đam mê nó chỉ là một trong những nhân tố, nó không phải là mục tiêu để tôi làm vì nó. Thậm chí tôi còn thấy một chút thiếu trách nhiệm trong câu nói “làm vì đam mê”. Đam mê nó là cảm xúc, là cái nhất thời. Công việc, nghề nghiệp là thứ cả đời, nó là một phần trong con người tôi. 

Đúng, có một số thứ tôi làm vì đam mê. Như việc tôi chơi với trò làm Nails. Chính xác là tôi thấy hứng thú, tôi thấy vui, tôi thấy tò mò, nên tôi tự mày mò làm nails. Tôi không suy nghĩ đến việc kiếm tiền với nó. Tôi không có mục đích, kế hoạch cao cả gì. Tôi sẵn sàng bỏ nó lúc tôi bận. Đấy đối với tôi mới là một việc, làm vì đam mê. 

Điều thứ nhì,… thôi mai nói tiếp nha. 

Ngày 36:

Định viết tiếp câu chuyện ngày hôm qua, nhưng qua 1 ngày thấy hết cảm hứng, chán rồi nên thôi. Bản chất tính tôi là vậy, nhanh chán, làm việc theo cảm hứng. Sau này biết hiểu rồi thì tự mình dạy mình. Việc gì không quan trọng thì làm theo bản tính, kệ. 

Tôi cũng là một người khá mơ mộng, ở một mức độ hơi hão huyền. Năm lớp 1,2 gì đấy, có 2 cô bé đứng trên sân thượng, nhìn trời, chờ đợi phi thuyền của Tuxedo Mặt Nạ đến đón. Viết đến đoạn này thì bạn biết tôi đến nói đến bạn đó nha. Bạn kể tôi, hàng tối lúc mọi người đi ngủ là lúc chúng tôi biến hình. Bạn là Thủy Thủ Mặt Trăng, còn tôi là Thủy Thủ Sao Thủy Sao Hỏa gì đấy. Thôi cũng ngầu. Ban đầu tôi không tin, nhưng bạn nói tôi ngủ sao biết được. Vậy là tôi tin. Tôi tin tôi là Sao Thủy Sao Hỏa gì đấy. 

Sau này thì tôi cũng tự tô màu hồng cho cuộc đời tôi. Xây thêm cái lâu đài màu hồng rồi ở trong đó. Từ đợt Covid đến nay, tôi tạm rời cái lâu đài ra ngoài ở. Bầu trời bên ngoài này hơi có màu xám.

Ngày 37: Như thế nào là Đủ ?

Thường thì tôi không cảm thấy thỏa mãn lắm với những bài viết bàn về sự Đủ. Những bài viết này thường vòng vèo rồi đi đến một kết luận khá là cliché theo kiểu: chỉ cần bạn cảm thấy hạnh phúc là đủ…hmm…khái niệm đủ của mỗi người khác nhau…hmmh…rồi sao…

Vì chưa tìm được câu trả lời hay, nên tôi tìm đến em tôi. “V ơi, theo V như thế nào là đủ.” “Em thấy có khả năng ăn đồ ăn Nhật hàng ngày là đủ”. Ohhhh 🤔. Một buổi đi ăn đồ Nhật tối thiểu 500k. 1 tháng là 15tr. Tiền ăn chiếm tầm 10-20% thu nhập. Ở đây tôi chỉ mới tính 1 buổi, nên tôi sẽ tính chiếm 10%. Vậy là một tháng thu nhập 150tr thì sẽ sống đủ, theo lý thuyết trên. 

Đôi khi nói chuyện, tôi thấy một số người hay né nói về vật chất “Đối với mình, tiền không quan trọng lắm”. Nhưng chính họ lại là người hay bàn về sự Đủ. Mình nghĩ cái họ thiếu là tư duy thực tế, khả năng chuyển đổi những khái niệm mơ hồ thành con số. Hay cụ thể hơn là KPI. Tất nhiên lý thuyết cơ bản, KPI nên đặt dựa trên khả năng thực tế của mỗi cá nhân, không nên thấp quá, cũng không nên cao quá. 

Ngày 38:

Christmas 1963…Tôi nói với Janey, tôi vẫn còn muốn cô ấy, sẽ mãi là như vậy

Tôi đã nói dối

Ngày 4 Tháng 9 1970, tôi trong một căn phòng đông người…một cô gái trẻ nhìn tôi, và cười. Cô ấy đẹp. Sau mỗi nụ hôn dài, đôi môi cô dịu dàng chạm nhẹ lên môi tôi, như một dấu ấn. 

Janey phẫn nộ. Cô hỏi có phải vì cô đã già đi. Đúng là như vậy. Cô ấy già đi trông thấy mỗi ngày. Tôi thì bất biến. 

Nếu bạn đã từng xem Watchmen, không biết bạn có thất vọng về Dr. Manhattan trong phân đoạn này giống tôi. Trước đó, tôi cho Dr. Manhattan là đấng tối cao của trí tuệ, trầm tĩnh và chuẩn mực. Nhưng đến đoạn này một người tôn thờ chủ nghĩa lãng mạn và chung thủy như tôi khó chấp nhận được. 

Sau, tôi nghĩ có lẽ do tôi nông cạn nên mới bực tức. Có lẽ với một người đối diện với sự vô tận của vũ trụ, của không gian và thời gian thì việc khiến cho bản thân rơi vào vòng lẩn quẩn, rối mù của những mối quan hệ, những sự kiện trong cuộc sống, là việc của con người. Vượt trên những điều này, là sự “không có gì”, “trống rỗng”, “không ràng buộc”. 

Hay có khái niệm cho rằng, tình yêu là cảm xúc của 2 người cùng hướng về nhau, ở một thời điểm nhất định. Thời gian trôi, mỗi cá thể phát triển. Hai cái thể phát triển cùng nhau, theo cùng 1 hướng, thì có thể tiếp tục yêu nhau và ở cạnh nhau. Nhưng cũng có những hai cá thể, phát triển theo 2 hướng khác nhau. Lúc này, việc tốt nhất là hai cá thể nên tách ra để tìm 1 cá thể khác tương xứng tại thời điểm đó. 

Lưu ý: những bài viết của tôi chỉ là những suy nghĩ đa chiều, ngẫu hứng. Có nhiều lúc tôi viết trong lúc buồn, lúc vui, lúc hứng khởi. Có nhiều lúc tôi viết trong cơn buồn ngủ. 

Nên mọi người đọc, hãy mang một tinh thần giải trí. Đọc xàm trước khi đi ngủ. Đọc xàm khi đi toilet buổi sáng. Không nên vận vào mình. Và cũng đừng vội quy chụp đây là con người của tôi 100%, phải y chang như vậy, và mãi mãi như vậy.

Như bài viết trên, tôi viết ko phải để xúi mọi người thấy không hạp thì về nhà chia tay với chồng, với vợ, với người iu, với chó với mèo đâu nha.  

Ngày 39: Bạn đang ở mùa nào?

Oh thì ra cái cảm giác đó là đây. Là cảm giác một cuộc đời trôi qua. Cái cảm giác tua ngược thời gian. Một người nổi tiếng bạn dõi theo trên tivi khi bạn còn bé. Và bạn lại nhìn thấy hình ảnh người ấy một lần nữa. Giống mà khác. Là con gái của họ. 

Tôi thường tự nhủ, nếu muốn biết khi bạn về già như thế nào, hãy nhìn mẹ bạn. Có áp dụng tương tự cho các bạn nam hãy nhìn ba bạn không, thì tôi không biết. Một cách vô thức, chúng ta sống lại một cuộc đời tương đồng với cha mẹ chúng ta. Trừ phi chúng ta thực sự ý thức và có ý định sửa đổi vòng lặp. 

Thì, mọi thứ cứ xoay vòng vậy đó. Xuân, Hạ, Thu, Đông rồi lại Xuân. Ngoài việc đây là hình ảnh tượng trưng cho một kiếp người, tôi còn mường tượng nó đại diện cho quá trình phát triển phần tâm. Có những người sống mãi ở mùa Hạ năm nhất. Nên có cụm từ “già mà không lớn” là vậy. Mãi mắc kẹt trong những ham thú, ngây ngô. Có những người bước được qua mùa Xuân năm thứ hai. Họ gọi là “giác ngộ”. Họ đi từ sự Đơn Giản của cái ngây ngô đến cái Đơn Giản của người từng trải. 

Bạn đang ở mùa nào?

Ngày 40: Tôi thấy con người tàn bạo.

Tôi thấy sự tàn bạo của con người một cách rõ ràng nhất khi có những sự kiện drama xảy ra. Đám đông cuồng nộ. 

Có một Ep. tôi rất thích của series Black Mirror, S3:E6 “Hated in the nation” (Sự thù ghét quốc dân, tạm dịch). Sau đây là phần tiết lộ nội dung phim cực nặng, nếu bạn chưa xem và có ý định xem, thì ngừng đọc tại đây nhé. 


Một dự án khoa học phát triển một loại ong điện tử có khả năng nhận diện hoa, cây, lá bằng hình ảnh để thực hiện việc thụ phấn cơ học. Đây là giải pháp nhằm giải quyết cân bằng hệ sinh thái trước tình trạng ong tự nhiên gần như tuyệt chủng. Bỗng đến một ngày, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Những chú ong tưởng chừng rất vô hại, chui vào và hủy hoại phần não của một nhà báo, cho đến chết. Một cái chết kinh hoàng. Sự kiện này diễn ra lặp lại với nhiều người. Điểm chung của những người này, họ đều là “tội đồ của dân tộc”. Là những người lỡ “phạm tội” với đám đông, kiểu như là Hoài Linh, Hương Giang, em gái Đoan Minh mới nổi gần đây, những người quan chức vậy đó. 

Cuối cùng thì cảnh sát điều tra đã tìm được 1 manh mối, có một trào lưu đang nở rộ. Bạn chỉ cần hashtag #deathto (#đichếtđi) + tên người bạn muốn kết liễu. Cái tên nào được hashtag cao nhất trong ngày sẽ bị giết. Bởi những chú ong điện tử. 

Một nhân viên IT cũ từ dự án đã lưu trữ toàn bộ thông tin, xâm nhập vào hệ thống quản lý Đàn ong, thiết lập hệ thống thay đổi hình ảnh hoa, cây, lá bằng khuôn mặt người bị xã hội muốn kết liễu. Những chú ong này được hẹn giờ tìm đến, tấn công nạn nhân, cho đến chết.

Sự việc lên đến đỉnh điểm khi tính mạng của thủ tướng bị đe dọa. Cả đội phải tìm mọi cách ngăn chặn cái chết xảy ra.

Ngay khi đàn ong gần như có thể kết liễu Thủ Tướng, nhóm điều tra đã giành được quyền kiểm soát đàn ong, trả lại mọi thứ về trật tự ban đầu. 

Nhưng đây mới là cú xoắn nút của tập phim. 

Người nhân viên IT đã cài một dạng mã, mà ngay khi phía điều tra lấy được quyền kiểm soát là hệ thống được đảo ngược. Đàn ong quay lại, tấn công TOÀN BỘ những ai đã sử dụng hashtag #deathto. Đó là một ngày buồn của dân tộc, một tổn thất lớn về sinh mạng. Nhà nước đã không thể thống kê nổi số người đã chết và những người tự kết liều cùng sau sự kiện này. 

Đây là một kế hoạch trả thù của anh cho cô bạn thân, người đã phải tự tử, là nạn nhân của việc bị mọi người tấn công mạng xã hội. 

Những khi có một sự kiện đám đông tổng công kích 1 người như vậy, tôi lại nghĩ, lời nói thả vào ô chat thì dễ, nhưng họ không biết họ ác độc như thế nào.  

(Còn tiếp)

Please follow and like us:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nữ giới trong lĩnh vực STEM

Gần đây mình có nhận được lời mời làm diễn giả cho talkshow của TEDx HCMUS, nội dung về "Nữ…

(Ngày 21-30)Thử thách viết lách của chị Đỗ Trang

(Image by Afif Kusuma from Pixabay) <h3>Ngày 21: </h3> Sau 20 ngày thì cuối cùng ngày này cũng tới, ngày…

(Ngày 41-50)Thử thách viết lách của chị Đỗ Trang

(Image by Johnnys_pic from Pixabay) Ngày 41: Tôi nghĩ mỗi chúng ta là một cái hố. Quen thêm 1 người,…

(Ngày 11-20)Thử thách viết lách của chị Đỗ Trang

(Image by Piyapong Saydaung from Pixabay) <h3>Ngày 11: Một vài câu chuyện nhỏ định hình tính cách của tôi</h3> Lúc…