Trưa

Công ty tớ mọi người ổn định lắm, ăn trưa tại công ty. Ăn xong xuống phòng là có thể làm một giấc trên ghế hoặc nằm thẳng dưới sàn, vì khoảng cách các bàn khá rộng, nên nằm dưới bàn của mình vẫn ngủ được vô tư.

Nhưng tớ không ngủ trưa, trưa là thời gian của mình, tớ hay gắng thức để làm cái gì đó, của riêng tớ.

Thường thì theo lịch trình ăn cơm xong tớ sẽ đứng tại chỗ 30 phút, lúc đứng có thể nghe nhạc, đọc sách hay học từ vựng tiếng anh gì đấy. Lúc đứng như thế ban đầu cũng mệt chứ, vì cũng buồn ngủ mà, nhưng riết rồi cũng quen, không đứng mà ngồi xuống ngay dễ bị tức bụng, rất khó chịu.

Tầm 30 phút đấy thôi cơ mà qua một thời gian dài tớ thấy bản thân có nhiều tiến bộ nha. Ví dụ như ít nhất là tớ có thời gian cho mình dù là ở công ty, rồi tớ cũng đọc được vài cuốn sách hay học được vài từ vựng mới, tớ cảm thấy thói quen này đem lại cho tớ nhiều điều, nên tớ vẫn đang cố gắng duy trì nó.

Tớ có mấy đứa bạn thân, những người bạn mà mình cảm thấy nhẹ nhàng khi bên cạnh ấy. Tụi nó mỗi đứa có một cuộc sống riêng, đứa thì đang chăm con nhỏ, đứa thì đang làm tự do, … còn tớ thì làm công sở. Thế là cuộc sống bận rộn kéo tụi tớ đi, thoắt cái chơi với nhau đã hơn mười năm. Dù bận đủ kế hoạch nhưng tụi tớ cũng tranh thủ gặp nhau, đặc biệt là buổi trưa. Con bạn tớ sẽ qua chở tớ đi ăn mỳ cay rồi đi cf nữa. Những buổi trưa như thế cũng rất là thú vị.

Tớ đang rãnh, đang ngồi đợi hai con nhỏ bạn đến, ở quán cafe gần công ty. Tính ra hình như mọi người đều cố gắng tranh thủ buổi trưa như tớ nhỉ, tớ thấy cũng đông người nè. Tớ thấy có hai anh chị tầm gần 40 đang ngồi ăn cơm hộp. Giờ đã gần 1g kém rồi, chắc là hai vợ chồng hẹn nhau ăn cơm trưa ấy nhỉ.

Những con cá Koi siêu to vẫn đang bơi dưới hồ, nhìn thảnh thơi ghê.

Nãy ngồi đợi vì hai bạn đến trễ tớ còn tự nhủ quên đem cuốn sách đọc hè. Mà nghĩ lại, tớ dùng con mắt nhiều ghê cơ, cảm thấy thương bạn mắt của tớ quá đi thôi.

À, con bạn thân tớ sắp đi Malay cày rồi, nó lại một mình đi xa, qua một đất nước xa lạ và đi tìm công việc tốt hơn hơn.

Còn tớ, vẫn cũ kỹ như vậy phải không?

Tớ vẫn cứ sống ở một nơi, làm một công việc và tận hưởng cảm giác yên bình đó. Mỗi lần gặp nó, nó lại nói nó thích cuộc sống của tớ bây giờ, thật là yên ổn. Cơ mà, người yên ổn lại thích bay nhảy còn người bay nhảy lại nhìn người yên ổn, một cái vòng tuần hoàn của sự tìm kiếm ư?

Thôi được rồi, tớ không dối bản thân mình, tớ thực đang rất ổn, chỉ cần bớt tham một chút, biết đủ một chút, khi nào tớ cũng ổn.

Dạo này tớ thấy khả năng cảm cuộc sống của tớ có tăng lên, đặc biệt là những buổi chiều chạy bộ tập thể dục

Kết nối với thiên nhiên và nhận thức mình đang sống là một điều rất bình thường nhưng dạo này nó rất đặc biệt với tớ.

Liệu đi xa và đi nhiều nơi tâm hồn mình mới rộng mở? Hay ở một chỗ tâm hồn mình vẫn rộng mở nhỉ?

Thật là thú vị, rộng mở hay không là do cái tâm mình.

Tớ lại nhớ đến ngày xưa, những buổi trưa như vậy nằm trên chiếc vòng dưới bụi tre trong vườn, bên cạnh là cái hồ hình chữ “Tâm” bằng tiếng Trung do ba tớ tự đúc, rồi trồng hoa sen, hoa súng trên đó, dưới hồ là cá các loại, đẹp lắm.

Ba à, ba đã dạy tụi con mang theo chữ “Tâm” bên mình từ nhỏ sao ba?

Ba vẫn ở trong tim này, như chưa bao giờ ra đi.

BeautyOnCode.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nghệ thuật sống (the art of living)

Sống trong hiện tại “Present” <p style="letter-spacing: 0.2px;">Nếu bạn đã từng xem, đã từng nhìn một bông hoa. Điều gì…

Đầu năm kể chuyện tìm đường

Mình bắt đầu đọc cuốn "The Pragmatic Programmer", gợi ý đầu tiên mình đọc được là: "Care about your craft"…

Bốn bước để học và viết trong thời gian dài

Bài blog này mình muốn gửi đến 4 bước mình đã làm để có thể duy trì việc học và rèn luyện…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

%d bloggers like this: