Vấn đề của cuộc sống (Problems of Living)

Problems of Living.

Life is really very beautiful!

Cuộc sống thực sự rất đẹp, không phải thứ xấu xí này mà chúng ta đã tạo ra nó.

Và bạn có thể đánh giá cao sự phong phú của nó, chiều sâu của nó, tình yêu phi thường của nó, chỉ khi bạn nỗi dậy chống lại mọi thứ, chống lại tôn giáo có tổ chức, chống lại truyền thống, chống lại xã hội thối nát hiện tại.

Để bạn là một con người tự mình tìm ra cái đúng, không phải để bắt chước mà để khám phá ra.

“human being find out for yourself what is true not to imitate but to discover”.

Conflict!

Đó là một bi kịch “tragedy”.

Tôi nghĩ rằng con người sống trong xung đột “conflict” thường xuyên với chính mình và với thế giới.

Xung đột thể hiện bằng rất nhiều cách khác nhau: xung đột giữa hai con người, xung đột giữa các lý tưởng “ideals”, xung đột giữa hai niềm tin “believes”, xung đột giữa hai vị thần và các vị thầy (guru).

Cuộc xung đột thường xuyên mà con người đã sống trong đó thật sự mang tính huỷ diệt

Nó không hề sáng tạo, mà ngược lại nó là sự lãng phí năng lượng.

Và con người rõ ràng là, bạn không thể giải quyết vấn đề này hoàn toàn xung đột trong mối quan hệ thực sự là giữa hai hình ảnh.

Hình ảnh bạn đã xây dựng về một hình ảnh khác, và những hình ảnh anh ấy có về bạn.

Vì vậy, xung đột trong mối quan hệ này thực chất là giữa hai hình ảnh!.

Và liệu con người có thể sống một cuộc sống không có hình ảnh?. Không hình ảnh, biểu tượng, kết luận mà bạn đã rút ra từ kinh nghiệm của chính mình.

Tôi nghĩ điều đó có thể, thực sự sống không có xung đột, và điều đó chỉ có thể xảy ra khi bạn không có hình ảnh nào về bản thân mình, hình ảnh bạn vĩ đại hay thấp kém, bạn cao quý hay thấp hèn, ….. 

Không có hình ảnh về bản thân mình hay hình ảnh về người khác.

Pleasure and Joy!

Bạn đã bao giờ tự hỏi:

Tại sao khi con người lớn lên họ mất hết niềm vui sống “Joy life”?.

Tại sao rất nhiều người trong chúng ta khi lớn lên đến cái gọi là trưởng thành, trở nên vô cảm trước cái đẹp của bầu trời rộng mở và trái đất kỳ diệu?

“Beauty to open skies and marvelous earth”.

Note: Pleasure” is entirely different from Joy”. You cannot invite Joy !.

Bạn có thể nuôi dưỡng thú vui “Pleasure”, bạn có thể theo đuổi nó, bạn chắc chắn có thể có ý thức hoặc duy trì sự theo đuổi này một cách vô thức.

Nhưng “Pleasure” khác hoàn toàn với “Joy”.

Bạn không thể mời gọi “Joy”, bạn có thể trải nghiệm một khoảng thời gian “Joy”, và bạn nuôi dưỡng ký ức về niềm vui đó.

Trải nghiệm đó biến nó thành Pleasure, nó không còn là Joy nữa.

Niềm vui không thể được mời gọi, vì bạn có thể mời gọi Pleasure nên ký ức về Joy vẫn còn và việc nuôi dưỡng ký ức đó dần dần trở thành “Pleasure” và ngăn cản Joy” đến.

Phải nhận thức rất nhiều trong số hai điều này “Pleasure”, “Joy”.

“Joy” không thể mời gọi bất cứ lúc nào, một cách có ý thức hay vô thức.

Nhưng, “Pleasure” ở các hình thức khác nhau có thể được theo đuổi và duy trì.

Vì vậy, khi điều này phải rất rõ ràng “very clear”, sự khác biệt của cả hai, thì Joy trở thành một sự kiện tự nhiên.

Và nó xảy ra khá thường xuyên, khi toàn bộ nguyên tắc của Pleasure được hiểu.

“Principle of pleasure is understood”

Fear and Pleasure, Reward and Punishment !.

Cuộc sống của chúng tôi, cuộc sống hằng ngày của chúng tôi dựa trên hai nguyên tắc:

Sợ hãiThú vui

Phần thưởngHình phạt 

Từ đó phát sinh mọi đấu tranh liên tục này.

“Our life and everyday life is based on two principles Fear and Pleasure, Reward and Punishment”.

Từ đây cũng nảy sinh toàn bộ câu hỏi của hành vi “Behavior”, bởi vì hành vi của chúng tôi đó là tiến hành cách chúng ta đối xử với người khác và đối xử với bản thân chúng ta.

Cách nói năng, hành động, hoạt động trong cuộc sống hằng ngày của chúng tôi – tất cả đều dựa trên hai nguyên tắc này.

Và miễn là hai nguyên tắc này là “Sợ hãi và Thú vui”, “Phần thưởng và Hình phạt” còn có, không chỉ có “mâu thuẫn” trong chính chúng ta, trong hành động của chúng ta, mà còn mâu thuẫn trong mối quan hệ của chúng ta với nhau.

Và đấu tranh và nỗ lực để trở thành một cái gì đó, để đạt được một cái gì đó về mặt tâm lý. 

“Conflict, struggle and effort to becomes something to achieve something psychologically”.

Trở thành “Becomes” một trong những vấn đề chính của cuộc đời chúng ta, lặp lại khắp thế giới. Không quan trọng bạn đi đâu, ở viễn đông, phương Đông hay phương Tây.

Mạng lưới trong cái bẫy “Trap struggle” của sự đấu tranh bất tận này, đấu tranh không chỉ đế sống an toàn về thể chất mà còn “An Toàn về mặt Tâm Lý”.

Cuộc chiến diễn ra trong chính bản thân mỗi người mang tính huỷ diệt cao nhất.

Tôi không biết liệu bạn có nhận thấy điều này trong chính mình, cuộc sống hàng ngày của bạn dựa trên điều này không, nguyên tắc sợ hãi và thú vui. Và do đó, người này đang củng cố thống trị người kia. Và từ điều này nảy sinh xung đột bất tận.

Liệu có thể sống một cuộc sống không có trận chiến liên tục này, không có cuộc đấu tranh liên tục này, bên trong cũng như bên ngoài?.

Điều này, bạn phải xem những gì cuộc sống của bạn trước tiên, nó là một cuộc đấu tranh cực kỳ bực bội đau đớn.

Don’t run, then you see !.

Nhận thức được điều đó. Sau đó đừng trốn tránh nó, đừng chạy trốn khỏi những gì bạn thấy, đừng giải thích nó, đừng cố hợp lý hoá nó, nhưng hãy ở lại với những gì thực sự là , bạn đang đấu tranh rằng điều tốt hơn đang xảy ra bên trong bạn.

Vì vậy, hãy chỉ xem điều đó và quan sát trong đó, trong nhận thức đó, bạn sẽ thấy rằng chính “hành động chú ý” đó, cuộc đấu tranh kết thúc !.

Silent!

Im lặng – “Silence” có nhiều phẩm chất.

Có im lặng giữa hai tiếng ồn, im lặng trong khoảng thời gian giữa hai suy nghĩ.

Có sự im lặng bao trùm yên tĩnh đặc biệt xuất hiện vào buổi tối, trong nền văn hoá đó là sự im lặng trong một ngôi nhà khi mọi người đã đi ngủ, có sự im lặng của ngôi nhà hoang, có sự im lặng của ngọn núi. Có sự im lặng giữa hai con người, khi họ nhìn thấy cùng một thức, cảm nhận cùng một thứ.

Tâm trí thiền định chứa đựng tất cả những thay đổi đa dạng này và những chuyển động của sự im lặng này.

Sự im lặng của tâm trí là tâm trí tôn giáo thực sự, sự im lặng lạ lùng của quả đất.

Love!

Love is not pleasure” nor desire”.

Tình yêu không phải là thú vui hay ham muốn, cũng không phải chuyện viễn tưởng lãng mạn. Và chúng ta đã biến nó thành một vấn đề lý tưởng hoặc tình dục.

Tôi nghĩ rằng, khi bạn tìm hiểu nó hoặc tuyên bố, bạn sẽ thấy rằng: Khi thú vui được đồng nhất với tình yêu, thì nó trở nên rất riêng tư và do đó gây ra rất nhiều tác hại. Nó mang lại cho trái đất sự ghen tuông, lo lắng và đau đớn.

Trong quá trình theo đuổi thú vui luôn có sự sợ hãi, và nơi nào có sự sợ hãi, một các tự nhiên họ không thể được yêu thương. Và bạn đang thực sự phá huỷ thế giới, bằng cách theo đuổi thú vui của bạn, bởi nhu cầu liên tục của bạn, để thực hiện những ham muốn cụ thể của riêng bạn.

Và vì vậy, bạn bị giới hạn về chiều rộng và chiều sâu phi thường của tình yêu.

Nó sẽ tự nhiên xảy ra, khi bạn không theo đuổi thú vui tình dục hay ý thức hệ, hay biến nó thành một thứ gì đó lãng mạn và thiêng liêng. Phẩm chất mà con người ta có thể gọi là Tình yêu sẽ hình thành.

Tôi cảm thấy đó là giải pháp duy nhất cho thế giới xung đột, hỗn loạn, khốn khổ này.

Death and Life!

Fear of Death.

Đó là một trong những điều phi thường nhất trên thế giới, mà con người chưa thể giải quyết được câu hỏi về “cái chết

Anh ta chưa bao giờ biết về cái chết, anh ta đã chạy trốn hoặc tôn thờ nó.

Từ một khoảng cách sợ hãi về cái chết, chúng ta chưa bao giờ đi vào nó, chúng ta chưa bao giờ nói, chúng ta tìm hiểu về nó.

Chúng ta hãy tìm hiểu ý nghĩa của việc sống và ý nghĩa của việc chết là gì?

Chúng ta biết ý nghĩa của việc sống một lề thói như bây giờ là đau khổ, rất nhiều nỗi đau. Và sự buồn chán tột độ của cuộc sống đòi hỏi chúng ta phải tìm kiếm các hộp đêm giải trí, uống thuốc, uống rượu, và mọi hình thức giải trí được trích xuất.

Chúng ta không bao giờ học được, thế nào là sống cuộc sống không có chiến tranh, đấu tranh.

Người ta nên học về điều đó.

Và người ta nên học về ý nghĩa cái chết, bởi vì chúng ta quá sợ hãi về cái chết, không ai nói về nó.

Không ai nói bạn tìm hiểu về ý nghĩa sống một cuộc sống, mà “cái chết” và sự sống” không tách rời nhau, chúng đi cùng nhau.

Tình yêu và sự sống đi cùng nhau, như cái chết và tình yêu đi cùng nhau, chúng không bao giờ có thể tách rời.

Chúng ta học trên cái chết, không tin vào một cái gì đó sau cái chết – như toàn bộ châu á tin hoặc tin vào một số quá trình hồi sinh,….Nhưng thực sự không sợ hãi mà tìm kiếm sự thoả mái.

Hãy tìm hiểu ý nghĩa của việc sống, và ý nghĩa của việc chết.

You

Và sau đó, bạn sẽ thấy cuộc sống chỉ đơn thuần là một quá trình máy móc trong các mối quan hệ. Nhưng cuộc sống là một cái gì đó vô cùng !.

Philosophy means the Love of Truth !

Triết học có nghĩa là tình yêu sự thật,

Không theo một số lý thuyết hoặc khái niệm, suy đoán hoặc trí tưởng tượng. Nhưng lướt qua một cuộc sống hằng ngày, một cuộc sống trung thực.

Sự thật không phải theo một hệ thống nào đó, một đạo sự nào, một khuôn mẫu nào đó mà chúng ta đã thiết lập theo truyền thống.

Mà là “sự hiểu biết về bản thân”, không phải theo một nhà tâm lý học hay nhà phân tích nào đó, mà là hiểu chính bạn trong hàng ngày để thấy chính xác bạn là gì,

“To see what you are exactly”, mà không có bất kỳ sự bóp méo nào, bất kỳ tuyệt vọng hay hối tiếc nào. Chỉ để nhìn thấy trong mối quan hệ hàng ngày của bạn:

Bạn là gì, bạn là gì là sự thật !.

What you are, what you are is the truth!

Bây giờ, sự thật đó bị từ chối khi bạn làm theo ai đó, đi theo một đạo sự, đi theo một linh mục, tuân theo một khái niệm truyền thống về thiên đường hoặc địa ngục hoặc đấng cứu thế và tất cả phần còn lại – “đó đều là sản phẩm của Suy nghĩ của chính mình “.

Do đó người ta phải thoát ra khỏi quyền lực tâm linh. Quyền lực tâm linh phá huỷ, phá huỷ không chỉ sự thật mà còn sự hiểu biết của bạn về sự thật.

Vì vậy, đừng theo dõi bất kỳ ai, về sự hiểu biết của bạn về sự thật là gì.

Chúng ta không làm theo những gì người nói đang nói, chỉ là quan sát chính mình để hiểu chính mình “Như Bạn Là”.

Do đó, những gì là được hiểu và biến mất, vượt ra ngoài !.

Và đó là toàn bộ vấn đề của sự tồn tại, đó là hiểu mối quan hệ của chúng ta với nhau, dù khoảng cách của chúng ta có thân thiết đến đâu. Và trong sự hiểu biết về mối quan hệ đó đến thực tế của sự “tồn tại chính mình” – You.

Krishnamurti – Problems of Living

(Brock Hook Park, 1975)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nỗi Buồn, Cái Chết và Vẻ Đẹp

Sorrow Part 2.1 - Rajghat 1985 Sorrow !.Hầu hết chúng ta đều đang buồn phiền sorrow” theo cách này hay…

Get hurt – Tổn thương

Tại sao con người trên khắp thế giới bị "tổn thương" - "get hurt"?  Về mặt tâm lý bị tổn…

Nghệ thuật sống (the art of living)

Sống trong hiện tại “Present” <p style="letter-spacing: 0.2px;">Nếu bạn đã từng xem, đã từng nhìn một bông hoa. Điều gì…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

%d bloggers like this: