Về nhà

Hôm nay ngày 8/3, ngày quốc tế phụ nữ gì đấy. Từ sáng sớm, đã được uống nước cam các anh đồng nghiệp trong team mời, chiều lại được ăn bánh bông lan Đài Loan chuẩn vị. 

Tầm đâu 3g thì anh chồng thì nhắn tin: 

– “Tối 8/3 – đi làm về thích đi đâu thì đi nha; Hai cha con tự lo được”.

Chà, nghe sao mà nó ấm lòng dễ sợ, với một đứa tính ham chơi như mình thì nghe thế sẽ biến mất ngay tắt lự, vào một chốn nào đó ăn đồ thật ngon rồi đi uống bia nghe nhạc chill chill một mình ngay ấy chứ lị.

Cơ mà khi tắt máy, hình ông con hiện ngay trước mặt.

chicken

Mình tự hỏi bản thân: 

– “Hạnh phúc của mày đang ở đâu? Không phải là cái bạn ngay trước mắt đó sao?”

Nghĩ bụng vậy cái mình quyết định đi về, hông có chơi bời gì hết, ngoan dễ sợ hông! 

(E hèm, thực ra một phần lý do là hôm nay bị cảm, người rất mệt và rất yếu đuối, chỉ muốn được nghỉ ngơi thôi.)

Về đến nhà thấy bà nội Chicken đang ngồi ăn cơm, thấy thương bà nội vô bờ bến. 8/3, nội vẫn ăn món mỳ tôm xào cải huyền thoại, không có đứa con dâu nào soạn đồ cho nội ăn cho tử tế.

(À, thực ra thì, nội không để đứa nào soạn cho tử tế vì nội không thích làm phiền người khác, nội hay bảo: “Bây cứ đi đi, để đó ta tự lo”). Thấy nội là vui rồi, may quá nội vẫn còn đây, chưa qua Hoàn Mỹ nghỉ dưỡng một mình.

Từ trong phòng tắm nghe văng vẳng tiếng cha con Chicken đang tắm, người tắm cho con quần xăn ống thấp ống cao, nước văng ướt cả áo. Còn ông nhỏ Chicken thì tay cầm ly nước đổ chơi cười khúc khích, thấy mẹ chui đầu vô dòm con reo lên: 

– “A! Mẹ về! Chicken đang tắm, Chicken đang chơi nè mẹ!”

May quá hai cha con Chicken vẫn ở đây, Chicken vẫn còn nhỏ, vẫn còn ríu rít bên ba mẹ mà chưa trưởng thành và bay đến phương trời tự do nào đấy, may quá mẹ đã về, và con vẫn còn bé thơ.

Tắm xong ba bồng Chicken ra ngoài lau, thay đồ, sấy tóc khô và đặt Chicken lên ghế của bàn ăn. Chicken nhanh nhảu: 

– “Nội ơi! Chicken ăn mỳ”.

Nghe Chicken bảo vậy bà nội liền đút mỳ cho Chicken ăn, với một tay run run cầm cái muỗng, tay lượm vài hột tiêu còn dính, rồi với qua phía đối diện để đút vô miệng Chicken, miệng không quên hả to kêu “Hà, hà” để dụ Chicken cũng hả miệng ra ăn, để ý kỹ còn thấy chiếc cằm của nội cũng lắc lư nhè nhẹ theo.

Bà nội rất khoái đút Chicken ăn, đó là lúc bà nội lập công lớn. Mỗi lần nội đút Chicken ăn mà mình trầm trồ thán phục, vì ông nhỏ của mình lười ăn lắm, không hiểu sao nội dụ được ổng ăn tài ghê 🥳.

Chicken là niềm hạnh phúc của bà nội, mỗi lần thấy hai bà cháu hạnh phúc bên nhau, là mình thấy tất cả những điều hai vợ chồng làm, chính là vì niềm hạnh phúc này.

Tất cả sự khác nhau giữa hai thế hệ, giữa mẹ chồng và con dâu, tất cả sự chịu khó của cả hai bên, đều tan biến trong khoảnh khắc này. 

Há chẳng phải niềm vui lúc tuổi già và ký ức trẻ thơ bên bà nội là quan trọng nhất sao? 

Còn tất cả những cảm giác chưa thoả mái khác, thực sự không còn quan trọng.

bức hình hai bà cháu hạnh phúc bên nhau


Vậy đó, mình thấy mình sung sướng đến lạ, mình không phải nấu ăn, không phải đón con, cũng không tắm con, cũng không đút con ăn, về nhà mình chỉ việc thay đồ đi tắm rửa gì đó rồi xuống ăn cơm thôi. Hai vợ chồng mình ăn xong người rửa chén người phơi đồ là xong việc nhà rồi.

Vợ chồng cô Thuỷ chạy từ Điện Ngọc ra chơi, rủ cả nhà mình đi uống cafe. Mình đau bụng nên bảo hai cha con Chicken đi chơi đi, mình muốn ở nhà, và mình đang nằm viết những dòng này đây.

Dù bên hàng xóm người ta đang liên hoan hát kara ồn ào hết cỡ, nhưng trong lòng mình vẫn bình yên đến lạ. Cảm giác bình yên hạnh phúc với thực tại này, hẳn đây là cảm giác của người lập gia đình, và bước dần qua tuổi 30?

Có phải khi có quá nhiều sự lựa chọn, mình sẽ không chọn gì hết ráo :)) và quay lại những điều đơn giản nhất mà mình đang có.

Nơi mà bạn muốn trở về, đó là nhà sao?

Vậy có nghĩa là, mình đã xem ngôi nhà của chồng mình, là nhà mình từ bao giờ mà mình không hay biết. Thật là kỳ lạ, đây là nhà thật sao, nơi mình có thể ngủ ngon khi mệt mỏi.

Thôi mình đi ngủ đây, cảm nó mệt quá, lại nói lung tung cả rồi.

Happy Woman Day! 

BeautyOnCode.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nghệ thuật sống (the art of living)

Sống trong hiện tại “Present” <p style="letter-spacing: 0.2px;">Nếu bạn đã từng xem, đã từng nhìn một bông hoa. Điều gì…

Đầu năm kể chuyện tìm đường

Mình bắt đầu đọc cuốn "The Pragmatic Programmer", gợi ý đầu tiên mình đọc được là: "Care about your craft"…

Bốn bước để học và viết trong thời gian dài

Bài blog này mình muốn gửi đến 4 bước mình đã làm để có thể duy trì việc học và rèn luyện…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

%d bloggers like this: