Vết thương

Hôm nay ngủ trưa, mình thấy bạn, người mà đã từng làm tổn thương mình từ nhiều năm về trước. 

Với một người thuộc trường phái tích cực như mình, có lẽ ít người biết cũng từng có những vết thương về mặt tâm lý, chỉ là, những người sống tích cực người ta sẽ biết cách giấu nó đi, chôn sâu thật kỹ, xây mồ cho nó thật cẩn thận, để rồi đã nhiều năm, mình cứ ngỡ là đã quên rồi, nhưng khi trong tiềm thức mơ về, vẫn cảm giác đó, cảm giác bị phản bội và bỏ rơi.

Bạn à, mình từng nghĩ chúng ta là bạn thân thời đại học, chúng ta từng chia sẻ những câu chuyện khó khăn thời sinh viên hay từng đồng hành với nhau qua các hoạt động trường lớp. Cùng là ban cán sự lớp, chúng ta lại càng thân hơn, cùng thi sinh viên giỏi, cùng nhau học lập trình, cùng nghiên cứu khoa học, rồi những lần ngồi cafe, tâm sự, bạn kể tôi nghe chuyện bạn và người yêu như thế nào, người ta phản bội bạn ra sao, bạn phải kiếm sống lo gia đình thế nào, lo cho em đi học ra sao, … 

Tất cả những điều đó, và 4 năm học đại học của chúng ta, tôi tin có thể một chữ “bạn thân”.

Nhưng rồi, bạn đã lừa tôi và tất cả mọi người một cú lừa thật là ngoạn ngục.

Bạn nói với tôi bạn nợ học phí mấy kỳ liên tiếp, cần tiền đóng học phí rồi mới thi được, số tiền lên đến 7 hay 8 triệu gì đó. Tôi thì không có khả năng có số tiền đó rồi, thế là tôi mới về xin mẹ cho bạn mượn đóng học phí, tôi dẫn bạn về nhà, bạn ký giấy mượn tiền rõ ràng trước mặt tôi và mẹ. Tôi cảm kích mẹ vô cùng, vì có thể giúp con bạn mình.

Nhưng chuyện đâu có đơn giản vậy, lúc đó tụi mình đang đi thực tập, tôi không hay lên lớp gặp bạn bè, đến mãi sau khi ra trường tôi mới biết, lớp cũng gom mỗi người một ít giúp bạn đóng học phí, rồi bạn còn mượn cả thầy cô nữa. Khi những bạn trong lớp gặp nhau nhiều mặt một lời mới vỡ lỡ ra là bạn đã xoay quanh rất nhiều tiền.

Rồi bạn biến mất, tôi nghe đâu bạn vào Sài Gòn, bạn cũng không có học cho xong, ruốc cuộc cũng không lấy bằng đại học.

Rồi tiền của tôi bạn cũng không trả như đã hẹn, gọi điện thì không nghe máy, không liên lạc được. Đến nỗi tôi phải nhắn tin hết nước, có khi còn doạ sẽ lên nhà bạn trên quê, báo cho cha mẹ bạn, bà con làng xóm biết, … Không lâu, bạn mới nhân nhượng trả lại tôi được 5 triệu, qua chuyển khoản ngân hàng. 

Rồi bạn lại biến mất. 

Trong sâu thẳm trong tâm tôi, tôi đã muốn quên món nợ này, vì thực sự tiền bạc mất chừng đó chả là gì cả, tôi chỉ thấy sao mà nó rẻ thế, cho tình bạn của chúng ta. 

Tôi chỉ biết tự trách mình quá khờ dại, nhiều và rất nhiều lần, tôi tự hỏi vì sao mình lại làm như thế, cảm giác được giúp đỡ người khác quan trọng với tôi đến vậy hay sao? Dù nó vượt quá khả năng nhưng mình vẫn đứng ra giúp đỡ, điều đó đã vượt quá khả năng của mình, đồng nghĩa với việc mình phải chịu trách nhiệm về nó, đó là lỗi một phần từ mình, không thể chối cãi.

Thật là đau lòng!

Tôi nhớ Tết năm đó, tôi đã đi bán giày ở chợ Hàn, để trả số tiền còn lại cho mẹ. Quần quật hai tuần trước tết bán ở chợ, chui trong núi giày chất đống để tìm size, cả ngày từ 8g sáng đến 7g tối tiền công là 100 ngàn một ngày, được bao ăn trưa. 

Đêm 30 tết, tôi mới trở về nhà lúc gần 8 giờ đêm, còn được người yêu cho thêm 500 ngàn nữa mới đủ tiền trả nợ. 

Đó thực sự là một trải nghiệm đáng giá. Từ đó, tôi rất quý những ngày 30 tết, khi mà tôi không còn phải quần quật ở nơi nào đó, chỉ để kiếm tiền trả nợ, nợ không phải của mình, cảm giác này thật là … khó tả.

Nhiều năm sau nữa, có lúc tôi đi công viên, gặp người giống bạn tôi vội quay đi, vì tôi sợ đó là bạn, tôi sợ vì nếu gặp bạn không biết tôi nên cư xử như thế nào đây.

Nhưng tôi tin ông trời có mắt, vì nhiều lúc tôi nghĩ, một người học giỏi lập trình như bạn, cuối cùng lại không đi con đường này. Còn một người tệ hại lập trình như tôi, ruốc cuộc lại đi con đường lập trình này. 

Nghĩ mà thấy trớ trêu làm sao? 

Có lúc đứng trước bàn thờ thắp hương, tôi tự nhủ lòng, có phải công việc này chính là công việc đáng lẽ ra là của bạn, mà tôi đang được làm, có phải vì mất tình bạn và khoản tiền đó, nên ông trời mới ưu đãi cho con có công việc và cuộc sống tốt đẹp như bây giờ? 

Nếu là như vậy, tôi nên cám ơn bạn một lời! Những suy nghĩ đó làm tôi thấy nhẹ lòng phần nào. Là một người phật tử, tôi tin sâu nhân quả.

Một ngày đẹp trời cách đây tầm hai năm, tôi đi ăn mỳ quảng ở gần chỗ tôi làm, tôi gặp bạn. 

Khá bất ngờ vì bạn là chủ tiệm mỳ! 

Bạn kể với tôi chuyện bạn đi Sài Gòn ra sao, đã cực khổ như thế nào, bạn đã mở tiệm này ra sao, làm cực khổ dư được chừng nào, rồi bạn sắp đám cưới ra sao, … 

Bạn còn tính mời tôi đi đám cưới bạn nữa. 

Tôi thật là hiền, vì tôi vẫn còn tiếp bạn lúc đó thật là thân mật và tôi vẫn vui vẻ chia tay ra về. Tôi không nhắc đến khoản nợ, tuyệt nhiên bạn cũng vậy, hay thật.

Tôi nghĩ bụng người bạn này kỳ ghê, bạn ấy gặp mình không hề hỏi thăm mình, hay cám ơn vì đã từng mượn tiền mình, hay hứa hẹn khi nào sẽ trả khoản còn lại, mà bạn ấy chỉ nói về bản thân, gia đình và những điều tốt đẹp kia, điều đó có nghĩa là gì? 

Liệu đây có phải tình bạn mình muốn nắm giữ, quay lại hay nên buông tay.

Thực ra nếu không có lần tình cờ đó thì cũng ta sẽ không gặp, không gặp thì sẽ bớt đau lòng, phải không?

Thực lòng bạn có chồng, có con, có cuộc sống và gia đình mới, tôi mừng cho bạn. 

Nhưng khúc mắc giữ chúng ta, chuyện tiền nong chưa bao giờ được giải quyết.

Tôi đã tưởng mình sẽ quên bạn đi cùng với những kỷ niệm đẹp thời sinh viên và cả những chuyện khác, nhưng trưa nay tôi lại mơ thấy bạn, vẫn đang quay lưng về phía tôi và im lặng.

Tôi luôn tự hỏi: “Cuộc sống của bạn đã khắc nghiệt đến mức như thế nào mà làm bạn tôi trở thành như vậy? Chỉ có 2tr cho tình bạn của chúng ta, nhưng dù lương bây giờ của bạn hơn chục triệu rồi, bạn vẫn không trả? Và một lời xin lỗi khó đến vậy sao?”

Bạn chọn như vậy có đau lòng như tôi đã từng?

Nhưng bạn ơi, tôi đã tha thứ cho bạn từ lâu rồi, nên tôi mới có thể sống yên ổn như vậy. 

Lâu lâu, trong tiềm thức vết thương lại nhói lên một lần, hơi đau, nhưng đã không còn nhức nhói.

Tôi chọn “THA THỨ CHO NGƯỜI LÀ CHỮA LÀNH CHO CHÍNH MÌNH“.

Mỗi lần thấy đau, tôi sẽ nghe bài pháp thoại này:

Tôi đang học cách quay về và ôm ấp nỗi đau, học cách chữa lành và phát triển sức mạnh nội lực của bản thân mình.

Cám ơn bạn, đã mang đến nỗi đau này, và mang lại cơ hội cho mình trở nên mạnh mẽ và khoan dung hơn.

BeautyOnCode.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

RELATED POST

Nghệ thuật sống (the art of living)

Sống trong hiện tại “Present” <p style="letter-spacing: 0.2px;">Nếu bạn đã từng xem, đã từng nhìn một bông hoa. Điều gì…

Đầu năm kể chuyện tìm đường

Mình bắt đầu đọc cuốn "The Pragmatic Programmer", gợi ý đầu tiên mình đọc được là: "Care about your craft"…

Bốn bước để học và viết trong thời gian dài

Bài blog này mình muốn gửi đến 4 bước mình đã làm để có thể duy trì việc học và rèn luyện…

BeautyOnCode đạt top 1 trên Careerly

Time flies! Nhanh thật, vậy là mình đã đồng hành cùng các đọc giả trên Careerly được hơn 6 tháng,…

%d bloggers like this: